Đà Lạt Chiều Đông




Thơ của Mẹ - Viết cho K.L. những ngày về Đà Lạt (1987)

Tôi đến Đà Lạt chiều cuối đông
Sương mù che khuất những ngọn thông.
Áo măng-tô khoác không đủ ấm
Gió lạnh trên vai thấm tận lòng.

Con dốc quanh co nhạt bóng chiều
Một trời Đà Lạt gọi tình yêu.
Hoa Anh Đào chiều nay nở đẹp,
Có phải cho lòng bớt quạnh hiu?

Tôi nghe gió khóc trên đồi thông
Hay như tiếng ai đang thì thầm ?
Dừng chân bên bờ hồ Than Thở
Sương mù giăng hay sầu mênh mông ?

Tôi muốn nói với mặt hồ xanh
Như mắt người xưa đã một lần
Bỗng dưng làm hồn tôi xao xuyến
Một vùng kỷ niệm thoáng qua nhanh.

Tôi trở về Thung Lũng Tình Yêu
Cỏ dưới chân tôi cũng thở dài
Chiều cao nguyên mình tôi đơn lẻ,
Tóc bay miên man trên bờ vai.

Tôi đứng bên dòng thác Cam Ly
Chợt thương hoa "Forget Not Me"
Nước chảy mòn những viên đá cuội
Chưa mòn một chuyện tình chia ly.

Đà Lạt chiều đông, Đà Lạt ơi!
Tôi vẫn nghe gió khóc trên đồi.
Mai tôi về hoa Penssé tím
Có tiễn đưa tôi chút ngậm ngùi ??




Nhãn:
edit