Căn Phòng Độc Thân

Em đến thăm anh, căn phòng độc thân,
Khung cửa sổ ơ hờ chiều lộng gió
Kệ sách kia một góc đời bé nhỏ,
Vẫn cùng anh kề cận những đêm dài.

Em muốn được như những cuốn sách này,
Tay anh mở trang giấy thơm tình tứ,
Em đến với anh theo từng nét chữ,
Căn phòng độc thân đã có hai người.

Anh nói với em ý nghĩa cuộc đời,
Những điều cao xa làm em chóng mặt,
Em đến thăm anh trong căn phòng chật,
Chợt hiểu ra anh rộng một tấm lòng.

Ngoài cửa sổ là bầu trời mênh mông,
Khi nắng đẹp, khi mây mù giăng lối,
Căn phòng độc thân có anh bối rối,
Em đến thăm không hẹn trước. Bất ngờ.

Em không trách đâu cuộc sống bộn bề,
Trên bàn viết ly cà phê uống dở,
Chiếc lá khô vướng mình bên khung cửa,
Không ai gỡ giùm cho lá bay đi.

Có phải anh là chiếc lá vàng kia?
Vướng víu mãi trong căn phòng cô độc,
Khi đêm về anh có thèm hương tóc?
Mơ vòng tay mềm quấn quýt đời nhau.?

Căn phòng độc thân em đến lần đầu,
Đã quen lối, đã thân từng ngọn cỏ,
Cửa phòng anh vẫn ơ hờ đón gió
Em có là cơn gió lạ chiều nay?

Thôi nhé muộn rồi chúng mình chia tay,
Chân em bước nhưng lòng em ai giữ?
Em quay lại nhìn qua khung cửa sổ,
Căn phòng độc thân vẫn chỉ một người.
Nhãn:
edit