Mời

Đây phòng vắng cửa buông rèm tình tứ
Gối chăn êm phủi mệt nhọc bụi đường.
Ngủ đi Anh, còn ngửi thấy mùi hương
Hoa Dạ Lý từ cuối vườn thoảng lại.

Đây quạt lụa ru giấc nồng êm ái,
Đàn ai ngân như mật rót vào lòng
Gió lẳng lơ đứng đợi ở bên song
Chiều lãng mạn ngủ trên bờ mi khép.

Kìa ánh nắng chỉ còn là thoi thóp
Của ngày tàn. Hoa lá cũng ngủ say.
Mây lững lờ chìm khuất ở ngọn cây
Đôi chim sẻ bay về đàn chiu chít.

Ngủ đi anh, vì một ngày đã hết
Mà chỉ còn mộng đẹp với yêu đương.
Ôi cuộc đời là tranh đấu phong sương
Sao mộng đẹp lại vô cùng ngắn ngủi?!

Đây phòng vắng, cửa buông rèm mong đợi
Nhạc mơ hồ như thần thoại xa xưa.
Tiếng thở dài chìm lẫn nhẹ trong mơ
Anh hãy ngủ như người vừa mới lớn.

Để anh thấy đời thêu hoa dệt bướm
Môi còn cười, chân sáo bước còn nhanh
Còn ước mơ những giấc mộng không thành
Đời vẫn đẹp chưa một lần ngang trái.

Đây phòng vắng cùng riêng em mong mỏi
Phấn son hồng, tóc chải mượt cài hoa.
Ngủ đi anh, kẻo giây phút trôi qua
Làm tan hết mùi hương tình kỳ ảo.

Đây phòng vắng, đây tay hồng nũng nịu
Ru cho anh một giấc ngủ đa tình.
Em đẹp xinh, tất cả cũng đẹp xinh,
Mặc thiên hạ cuộc đời ngoài song cửa ./.

- Thơ của Mẹ -
Nhãn:
edit