Vô Thường

Có thể một ngày em đến với anh,
Không mang theo lời yêu thương hò hẹn,
Là ngày ấy anh lìa đời nhắm mắt,
Chưa kịp gĩa từ cho chuyến đi xa.

Góc vườn nhà anh vẫn nở bụi hoa,
Chim vẫn hót líu lo chào buổi sáng,
Họ vừa thức dậy, những người hàng xóm,
Đâu biết anh đi, không trở về nhà.

Cuộc sống này ngắn ngủi một giấc mơ,
Ta vẫn đứng giữa đôi bờ sinh tử,
Kiếp người buồn vui, điều lành điều dữ,
Khỏang cách vô hình vẫn ở quanh đây.

Có thể một ngày em sẽ buông tay,
Không viết nổi những bài thơ tình tự,
Em chập chờn giữa đôi bờ sinh tử,
Gọi tên anh trong lúc tỉnh lúc mê.

Anh đến thăm em với nắng ngoài kia,
Nắng vẫn thế sao bỗng thành xa lạ?
Bến bờ này giấc mộng đời tàn tạ,
Bến bờ kia đang chờ đợi em về.

Cửa sổ nhà em gío vẫn tràn trề,
Chắc không nhớ em từng ngồi ở đó?
Ngày em vui tâm hồn em rộng mở,
Ngày em buồn cửa khép lại âm u.

Con đường nhà em người vẫn đi qua,
Lá vẫn rụng như không hề hay biết,
Có một người vừa ra đi biền biệt,
Con đường này sẽ thiếu bước chân em.

Một kiếp người như ngọn cỏ mong manh,
Mặt trời lặn khi chiều tà nghiêng bóng,
Ngày sắp hết, một ngày ta đã sống,
Biết ngày mai còn gặp lại nhau không?
Nhãn:
edit