Kỷ Niệm


Kỷ niệm là khu vườn đã cũ
Dẫu còn những cụm hoa nhưng lối cỏ rêu mòn
Ta trở về nghe lá vàng than thở
Giọt sương chiều trong nỗi nhớ héo hon.

Ta chợt khóc như trời mưa ngâu tháng Bảy
Người tình về đôi mắt ấy xa xăm
Kỷ niệm bỗng làm hồn ta ấm lại
Ta dạo hoài trong vườn cũ mênh mông.

Kỷ niệm là biển khơi không bến bờ
Có những con thuyền suốt đời trôi dạt
Ta biết ngừng ở đâu hỡi người tình xưa ?
Một thời yêu em và một thời lãng mạn!

Nên ta cứ là con thuyền trôi trong quá khứ
Để sóng vỗ về giấc ngủ bình yên
Để mãi mãi ta vẫn là người tình bé nhỏ
Đến bên người mơ một mối lương duyên .

Kỷ niệm là mái nhà cho ta trú ẩn
Những gió mưa giông bão của cuộc đời
Ta trở về mái nhà xưa giăng đầy lưới nhện
Trói buộc hồn ta không giây phút nào nguôi.

Kỷ niệm, kỷ niệm là hương thơm huyền ảo
Choáng ngợp tim ta cay đắng, ngọt ngào
Người đã đi xa cuộc tình trăm nẻo
Ta vẫn yêu người, ôi kỷ niệm xanh xao ./.

08.15.1990
Nhãn:
edit