Post cho Vĩnh Bảo...

Phố Vắng Đèn Khuya

Tôi thích đi trên đường đêm vắng lặng
Nhìn bóng mình nghiêng ngả ánh đèn soi
Có nghĩa gì đâu, tôi vẫn biết đường dài
Càng vô nghĩa nếu đêm dài vô tận.

Tôi van đêm ngủ hoài đừng trở sáng
Để con đường hoang vắng chỉ mình tôi,
Để gió thở dài làm lạnh đôi môi
Và để gió hôn bờ vai tê tái.

Tôi van ánh đèn đêm còn thắp mãi
Như mắt buồn ngỏ cửa một tâm linh
Để hồn tôi sa mạc giữa khô cằn
Bỗng thèm khát một giọt tình tươi mát.

Tôi van nhé, con đường đừng rẽ ngoắt!
Bước tôi chìm trong phố hẹp không tên
Một chút thôi, dù một ngọn đèn đêm
Cũng soi đủ khoảng tâm hồn trống vắng.

Tôi thích đi một mình trong đêm trắng
Phố ru mình trong giấc ngủ cô miên
Nghe bước chân mình chợt lạ, chợt quen
Như tiếng hỏi: Sao cửa lòng khép kín ?

Tôi cứ đi và không cần nơi đến
Một đời người trăm lối nhỏ quạnh hiu
Như dòng sông nghe nắng sớm mưa chiều
Vẫn chấp nhận trôi vào lòng biển cả.

Tôi thích đi giữa trời đêm hoang dã
Con đường dài còn ngắn với tâm tư
Nếu đêm này có ai khóc trong mơ
Như tôi đã hơn một lần biết khóc .

Gió xào xạc trên vỉa hè cô độc,
Ánh đèn vàng soi mắt dại đêm thâu
Tôi nghe cay mi mắt, bởi vì đâu
Thêm một lần nữa tôi thèm được khóc??
Nhãn:
edit