NHỮNG NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA

Năm xưa chồng tôi là người lính,
Nơi vùng lửa đạn,
Mồ hôi anh đã đổ,
Từ Hố Bò Bình Dương, Bình Long…
Đến Thừa Thiên, Quảng Trị…
Rồi một ngày anh gục ngã,
Ở chiến trường Tây Ninh.
Tôi góa phụ xuân xanh,
Con thơ chưa tròn tuổi,
Tiễn đưa anh lần cuối,
Nơi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.
Bao nhiêu năm trôi qua,
Bây giờ,
Tôi về tìm mộ bia anh giữa chập chùng cỏ dại, cây hoang,
Để thắp một nén nhang,
Nhớ người lính của một thời chinh chiến,
Nhớ người chồng của một thuở gối chăn.
Năm xưa chồng tôi là người lính,
Một lần hành quân,
Anh bị thương,
Máu anh loang ướt vạt cỏ bên đường,
Ôi, vùng đất không tên,
Đã giữ chút máu xương người lính trẻ.
Bao nhiêu năm trôi qua,
Bây giờ,
Anh phế binh tàn tạ,
Sống giữa quê hương đôi khi vẫn thấy mình xa lạ,
Bạn bè anh,
Kẻ mất người còn,
Kẻ vô tình giữa dòng đời bươn chải.
Năm xưa chồng tôi là người lính,
Nồng nhiệt tuổi đôi mươi,
Ngày đầu tiên ra chiến trận,
Anh mất tích không tìm thấy xác.
Mẹ anh gào khóc,
Tôi ngẩn ngơ như chim nhỏ lạc đàn.
Đã bao nhiêu năm…
Vẫn không có tin anh,
Anh ơi,
Quê hương mình đã hết chiến tranh,
Tàn cơn khói lửa.
Anh đã biết chưa?
Hỡi người tử sĩ không tên, không một nấm mồ.
Năm xưa chồng tôi là người lính,
Sống sót trở về sau cuộc đao binh,
Sau những tháng năm tù tội,
Bây giờ là một ông H.O. gìa,
Sống ở Mỹ,
Những tháng năm chinh chiến đã đi qua,
Nhưng vết thương đời còn ở lại,
Trong lòng anh,
Trong lòng những người lính năm xưa.

04/2009
Nhãn:
edit