Đợi Chờ

Thi Sĩ, anh có đến một chiều mưa ?
Giữ giùm em chút lạnh lùng ngoài ngõ,
Một giọt mưa trên môi anh vừa vỡ,
Khi hôn, em bỗng thấy ấm hơn nhiều .
Đừng nói gì dù một tiếng, anh yêu!
Bởi em biết mưa làm anh ướt áo,
Bởi em biết trong lòng anh giông bão,
Nỗi nhớ thương chất ngất tự bao giờ ?
Em tự hỏi lòng rằng thật hay mơ ?!
Thi sĩ về hứng mưa trong đôi mắt,
Mưa yêu anh nên còn hôn trên tóc,
Em thấy tay mình cũng ướt nước mưa .
Và em khóc thầm, Thi Sĩ biết chưa ?
Sao nước mắt chẳng làm anh ướt áo ?
Có phải tình yêu làm người ta khờ khạo ?
Khi gần nhau mình bối rối ngại ngùng .
Thi Sĩ, chiều nay anh có đến không ?
Lỡ chiều mưa làm sao không khỏi ướt ?
Mang đến giùm em bài thơ anh mới viết,
Mang đến giùm em hạnh phúc bất ngờ ./.

1988
Nhãn:
edit