Đứa Con Tội Nghiệp

[Cho những bà mẹ có con bệnh tự kỷ (Autism)]

Ngủ ngon đi, con thân yêu tội nghiệp!
Để mẹ được nhìn khuôn mặt ngây thơ,
Đôi mắt ấy, bây giờ con đã khép,
Không còn nhìn vô ý nghĩa, vu vơ.

Mẹ tạm quên những khi con nghịch phá,
Căn nhà mình mẹ dọn dẹp không ngơi,
Hay những lúc con trở nên giận dữ,
Muốn điều gì ? mẹ không hiểu con ơi!.

Con đã cào cấu cánh tay của mẹ,
Những vết bầm liên tiếp, khỏi lại đau…
Mẹ quen rồi, đừng khóc gào khàn cổ,
Vẫn chiều con, dù con chẳng hiểu đâu.

Mẹ tạm quên những buổi sáng mùa Đông,
Dẫn con ra đường để chờ xe bus,
Vất vả trên đường tuyết trắng mênh mông,
Hai mẹ con mình giữa trời rét mướt.

Nhưng có khi con đổi ý bất ngờ,
Không chịu lên xe, cổng trường đang đợi,
Con bướng bỉnh đòi theo mẹ về nhà,
Xe bus đi, mẹ con mình ở lại.

Mẹ tạm quên đi những ngày lễ nghỉ,
Con ra công viên chơi với cỏ cây,
Con thơ thẩn một mình nơi góc nhỏ,
Con lạc loài với đám trẻ quanh đây.

Ngủ ngon đi, con thân yêu tội nghiệp,
Dù bất thường vẫn là đứa trẻ thơ,
Trong giấc ngủ của con không mộng đẹp,
Trong tâm hồn chưa hề biết nghĩ suy.

May ra con tìm được phút bình yên,
May ra mẹ tạm quên đời bất hạnh,
Mẹ cầu mong điều kỳ diệu cho con,
Cho những trẻ em Autism tội nghiệp !
Nhãn:
edit