bỗng|nhớ|hoa|dã|quỳ...

nhớ vô ngần đấy - Đà Lạt ơi!
Hôm nay khá vui vì quá nhiều niềm vui - nhưng chợt thấy "hoang vu quanh mình" thật! Hễ cứ vui là cảm thấy cô độc!
Ngơ ngẩn màu hoa dã quỳ vàng
Nắng chiều vàng rợp cả không gian,
Em qua áo cũng vàng xao xuyến
Tôi đứng chôn chân đến võ vàng!
(Mai Hữu Phước)
Nhãn:
edit