vai diễn cuối cùng

Vào một mùa hạ, có một ông diễn viên già độc thân đã nghỉ hưu tìm về một ngôi làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp một trường làng.

Mỗi buổi chiều ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đó, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên. Chú bé hồi hộp chờ đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông nghẹt hành khách như một thế giới khác lạ ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hầu hết hành khách đều mệt mỏi vì suốt ngày trên tàu chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: “Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất niềm tin ở đời sống, ở con người”.

Chiều hôm sau, người em thấy ông anh mở chiếc vali hóa trang của ông ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mặc một chiếc veston cũ vào rồi chống gậy ra đi. Ông đi nhờ xe ngựa ra ga rồi đi ngược lên ga trên và xuôi tàu về lại. Ngồi sát cửa sổ toa tàu ông thầm nghĩ: “Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu…”.

Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quýt nhảy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi. Con tàu đi xa dần, người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất niềm tin ở cuộc đời.
Nhãn:
edit