tháng tám, tháng mùa thu hà nội...

Chẳng hiểu sao những thời khắc đầu tháng Tám này, tôi ngâm nga câu hát quen thuộc của "Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội" như thế này:

...Tháng tám mùa thu, lá khởi vàng chưa nhỉ? Từ độ người đi thương nhớ âm thầm. Có phải em là mùa thu Hà Nội, tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm...

Qua bài thơ Mẹ viết, tôi đồng lòng với Mẹ rằng đời sống đôi khi làm ta héo hon, chật chội trong khối suy nghĩ (khi suy nghĩ nhiều quá, lòng ta cảm thấy chật chội). Chỉ có những nỗi nhớ, những ký ức đẹp mới có thể làm lòng ta tươi mát trở lại.

Đã trên đôi lần tôi bước đi trên phố có tháng Tám lá khởi vàng ấy - Mùa Thu bỗng đi ngang phố khi xào xạc trên hiên nhà ai vài chiếc lá vướng víu. Yên bình nhất vẫn là căn nhà nơi nguồn cội nhỉ ? Lênh đênh trong vòng xoắn bon chen mãi mà làm gì - để một ngày không còn gì để gọi là tươi tắn. Thí dụ, 10 năm sau thời điểm này, tức 2019 - ta sẽ nhớ gì cho hôm nay, ngoài tất bật, bon chen? Đừng, đừng ai nhé khoe khoang với tôi rằng mới mua thêm một căn nhà mới trên đồi, hoặc ngay bờ biển mà làm gì - với tôi, đó là bèo bọt! Hãy cho tôi biết, đời sống tâm linh bạn có đang vui vầy, bình an không?

Và thà hãy cho tôi được thêm một lần nữa thế này:

Một ngày về xuôi, chân ghé Thăng Long buồn...

Tôi sẽ thấy cuộc đời ý nghĩa hơn, hơn nhiều!
Nhãn: ,
edit