bao dung...

Khuya quá rồi anh hãy về đi
Trả em một mình với không gian yên tĩnh
Nghĩ lại một thời ta đã yêu nhau
Về đi anh trăng đã lên cao
Hất ánh bạc xuống dòng sông mộng ước
Nơi ấy một thời ta cùng chung bước
Giờ của riêng ai???
Giọt sương đêm rơi ướt xuống vai
Ai sẽ là người ôm bờ vai ướt
Ai dìu em trên con đường phía trước
Xa nhau rồi em hỏi "Lỗi tại ai?"
Về đi anh em hiểu từ ngày mai
Bóng hình em sẽ thay bằng người con gái khác
Anh đừng trách mình là người bội bạc
Xa em rồi, hãy cứ như tại em
Chẳng phải em bao dung
Mà em muốn anh luôn có nụ cười khi gần người ấy
Dẫu trong lòng em có đau đến vậy
Kệ em mà, anh hãy về đi
Trong tình yêu chẳng ai muốn nói lời dối gian ở giữa
Về đi anh trăng chỉ còn một nửa
Nửa hồn em...mây phủ kín mất rồi!
Nhãn:
edit