bài thơ cho bé thoa...

(Mẹ viết cho dì Kim Loan những ngày dì ở trại tị nạn Thái Lan)

Đã lâu rồi chị chẳng thích làm thơ,
Những bận bịu, những nỗi buồn chất ngất.
Ngày bé đi, chị thấy buồn lên mắt,
Nếu trời mưa, nước mắt chị là mưa.

Nhưng bé ơi, có lẽ chẳng bao giờ,
Ai phải chịu một nỗi buồn mãi mãi,
Đêm sẽ qua, ngay mai trời sáng lại
Chị vẫn cười, dù mới khóc hôm qua!

Để chiều nay chị lại thích làm thơ,
Tặng bé Thoa yêu - những ngày xa cách!
Đừng chạnh lòng, đừng vội mau nước mắt,
Vì cuộc đời nào chẳng lắm gian truân?

Bé hãy mỉm cười, bé có tin không?
Thời gian sẽ làm phai mờ tất cả
Để mai này chị sẽ nhìn thấy bé
Như thuở nào bé còn rất ngây thơ.

Trăm lần không! Triệu lần không thể là mơ!
Điều kỳ diệu là cuộc đời vẫn đẹp.
Ta vẫn sống giữa dòng đời nối tiếp.
Ta vẫn còn niềm kiêu hãnh không nguôi ./.

{Kỷ niệm một chiều đọc thư Thoa 09.03.1990}
Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn:
edit