bão & lụt - miền trung



Gởi lời chia buồn đến Huế của anh,
Miền Trung vừa trải qua cơn bão lụt,
Chợ Đông Ba chìm trong cơn mưa ướt,
Phố Đinh Tiên Hoàng nước ngập thành sông.

Tôi tất tưởi theo người mẹ Quảng Nam ,
Dắt díu con đi tìm nơi trú ẩn,
Biển Cửa Đại nước đã dâng cao lắm,
Hội An ơi, ai kịp đợi ai về?

Điện Bàn, Duy Xuyên, mưa gío lê thê,
Qua Quế Sơn cũng ngập tràn mưa gío,
Cành cây gẫy, mái nhà tranh nghiêng đổ,
Người ở đâu? Căn bếp nhớ hơi người.

Thương những con tàu trốn bão biển khơi,
Đang neo lại trên sông Hàn, Đà Nẵng,
Tàu chao nghiêng theo từng cơn gío mạnh,
Đâu ngư dân ? Đâu mẻ cá khoang đầy ?

Cầu sông Hàn không một bóng qua đây,
Mây xám ngang trời, cánh chim lạc hướng,
Dưới chân cầu, buồn mịt mờ sông nước,
Khóc đi sông ! Trước tai họa đất trời.

Mảnh đất khô cằn Quảng Ngãi, người ơi !
Lũ sông Trà Bồng là cơn ác mộng,
Cù lao Mỹ Tâm bao người mong ngóng,
Nước lũ bao vây, thất lạc tin nhau.

Bình Định, Quảng Bình… miền Trung thương đau,
Đã bao lần cơn bão về tàn phá,
Đường phố vắng tanh, hàng dừa bạt gío,
Xỏa tóc như góa phụ khóc thương chồng.

Rồi ngày mai khi gío lặng, bão ngừng,
Căn nhà thân yêu người về mở cửa,
Lá tơi tả rụng đầy trên hè phố,
Bảng xập, tôn bay, che cả lối đi.

Có người trở về vườn tược hoang vu,
Căn nhà cũ, chỉ còn là đất trống,
Có người trở về cạn khô nước mắt,
Khóc người thân chết vì bão lụt này.

Xin chia buồn với tất cả mọi người,
Xin được khóc với miền Trung yêu mến,
Dù có nơi tôi chưa bao giờ đến,
Vẫn thấy thương như thương chính quê mình.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Ngày 29 tháng 9 -2009)

[Lời bình: Mẹ yêu, mém một chút là con trai yêu quý của Mẹ bị kẹt tại miền Trung bão lụt đấy. Cũng may mà ngọn gió Thu Hà Nội đã đem con đi khỏi Huế trước những thiên tai. Điều làm con ngạc nhiên là Mẹ chưa bao giờ đặt chân đến những vùng này, hẳn, Mẹ chưa một lần chứng kiến những khổ đau bão lụt gây nên - nhưng thơ Mẹ tả, con hiểu, con rất hiểu - Mẹ đã hiểu và cảm nhận ...rất bao dung! Con sẽ sống theo sự cảm nhận của ...Mẹ!]
Nhãn:
edit