bóng nắng...

Chào tái ngộ, sáng nay em đã đến,
Như chúng mình hò hẹn tự trăm năm,
Em lại là những bóng nắng lung linh,
Bên cửa sổ căn phòng anh làm việc.

Đến với em mỗi khi lòng thấm mệt,
Ở ngoài kia cành lá thấp đong đưa,
Em sẽ là người bạn để lắng nghe,
Anh kể chuyện, chuyện buồn vui, trăn trở.

Em bóng nắng trong bàn tay anh đó,
Nhưng anh không bắt được bóng em đâu,
Tưởng rất gần mà thăm thẳm xa nhau,
Em đến rồi đi, em không là thật.

Em là mơ có lần anh đã gặp,
Là tình yêu trong giây phút tình cờ,
Anh đến với em cũng thật bất ngờ,
Câu chuyện đời làm cho em cảm động.

Nên bây giờ em chỉ là hình bóng,
Đến thăm anh cho những phút bình yên,
Ngày từng ngày em chờ đợi nắng lên,
Là lúc anh ơi, chúng mình hội ngộ.

Em bóng nắng như tình em bé nhỏ,
Lặng lẽ em nằm trên áo vai anh,
Em sợ chiều tàn, nắng sẽ phai nhanh,
Cửa sổ khép, mỗi người về một ngả.

Chào tạm biệt, hẹn ngày mai anh nhé?
Bận chuyện đời, đừng quên chuyện trong mơ,
Em lại gần anh từ sáng đến trưa,
Là bóng nắng của lòng anh mãi mãi./.

- Nguyễn Thị Thanh Dương -
Nhãn:
edit