cẩm vân: khó cho những ai sống không có "tấm lòng"...


Ca sĩ Cẩm Vân có dành cho ban tổ chức Nhóm The Friends một cuộc chia sẻ ngắn về nhạc Trịnh Công Sơn và cảm xúc dành riêng cho chương trình sắp tới: Phúc Âm Buồn Của Trịnh (7:00 p.m. Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2006 tại Santa Ana High School Auditorium – 520 W. Walnut St. Santa Ana, CA 92701). Bên cạnh các ca sĩ, nhạc sĩ trẻ thuộc nhóm The Friends, ca sĩ Cẩm Vân sẽ tham dự như muốn chia sẻ những thương yêu nhạc Trịnh của cô với khán thính giả yêu mến Cẩm Vân và nhạc Trịnh Công Sơn. Saxophonists Hoài Phương đến từ Utah cùng Ian Võ (Nhóm The Friends) sẽ mang đến cho thính giả những cảm xúc sâu lắng có một không hai từ tiếng Saxo. Các bản nhạc đơn ca, tam ca, tứ ca và đồng ca của Nhóm The Friends, cộng với vở nhạc kịch đặc biệt gồm những bài hát quen thuộc: Diễm Xưa, Biển Nhớ, Nắng Thuỷ Tinh và Lặng Lẽ Nơi Này - sẽ mang đến khán phòng một hơi thở mới lạ trong sự thân quen… Và còn nhiều nữa...Sau đây là cuộc chia sẻ của nhóm và ca sĩ Cẩm Vân:

Đại Dương: Là người trình bày sáng tác của nhiều nhạc sĩ, tại sao người ta vẫn cảm nhận rằng Cẩm Vân hát nhạc Trinh Công Sơn rất thật, rất tình cảm và …rất là Trịnh Công Sơn? Chị có đồng ý với lời nhận xét trên?

Cẩm Vân: Cẩm Vân rất cảm ơn vì những lời nhận xét từ phía khán giả. Riêng mình tôi, không dám nhận xét gì về cách hát và thể hiện của tôi với nhạc Trịnh. Tôi chỉ biết rằng từ thuở nhỏ, khi tôi nghe nhạc Trịnh, tôi đã nghêu ngao hát theo; tôi yêu nhạc Trịnh cũng có phần rất quan trọng bởi chính tôi đã được sanh và lớn lên tại Sài Gòn nên âm nhạc của anh đã thầm dẫm vào tôi như lời ru của mẹ!

Đại Dương: Lần cuối (không kể ngày TCS đau bệnh) chị gặp Trịnh Công Sơn khi nào ? Trịnh Công Sơn và Cẩm Vân nói về điều gì, chị có thể chia sẻ?!

Cẩm Vân: Lần cuối gặp được anh cũng chính là lần sinh nhật cuối cùng của anh (ngày 28/2/2001, trước 1 tháng anh mất). Hàng năm, cứ đến ngày đó là những anh em bạn bè thân quen, không hẹn trước cũng đến với anh và lần này thì trầm lặng hơn bởi anh không còn đi đứng vui vẻ như những lần trước. Anh ngồi trên ghế và vẫn tươi cười khi bạn bè đến đông đủ và khi gặp tôi, anh nói: “Vân ơi, hát cho anh nghe bài Sóng Về Đâu…” Tôi không ngần ngại và đã hát lại ca khúc này trong căn phòng nhỏ mà anh chỉ dành để tiếp những người thân của mình.

Đại Dương: Được biết ngày 1 tháng Tư, Cẩm Vân là người đã gọi điện thoại cho nghệ sĩ Trần Quốc Bảo để đau xót báo tin rằng TCS đã ra đi. Điều này chứng tỏ Cẩm Vân là người rất tình cảm và quan tâm đến nhiều người. Chị có thể cho biết cảm xúc của chị khi nghe tin TCS mất?

Cẩm Vân: Đúng vậy! Tôi là người gọi phone từ Việt Nam qua báo tin anh Sơn mất cho anh Trần Quốc Bảo biết. Vì có nhiều điều mà tôi cần phải báo cho anh Trần Quốc Bảo biết: Trước tiên, anh Bảo là người yêu nhạc Trịnh và anh cũng là người quý mến nhạc sĩ TCS. Lý do nữa mà tôi cần phải báo cho anh vì tôi biết chỉ có anh có thể làm được là thông báo với các chú bác, anh chị em văn nghệ sĩ tại hải ngoại về sự ra đi của anh TCS. Còn riêng cảm xúc của tôi thì không thể nói được, mặc dù biết trước anh sẽ không qua được cơn bệnh này. Khi hay tin tôi đã không oà khóc! Nhưng cảm giác thật vô cùng và lời hát “sóng bạc đầu và núi chìm sâu, ta về đâu đó …về chốn nào mây phủ chime bao. Cạn suối nguồn, bốn bề nương dâu …ta tìm em nơi đâu?...” luôn quanh quẩn tôi trong suốt thời gian đó!

Đại Dương: Cẩm Vân có thấy sự khác biệt về cách cảm nhận của khán thính giả yêu nhạc Trịnh TRƯỚC và SAU khi Trịnh Công Sơn mất không? 5 năm qua, trong rất nhiều lần trình diễn nhạc Trịnh, phản ứng của khán thính giả mọi nơi ra sao, thưa chị?

Cẩm Vân:
Rõ ràng khi nhạc sĩ mất đi thì tôi thấy hết được sự yêu mến của khán giả dành cho anh; từ những người buôn ghánh bán bưng, người đạp xích lô cho đến những người trí thức, sinh viên học sinh và những người có địa vị trong xã hội – họ đã bày tỏ sự thương yêu anh trong những ngày tang lễ quàng tại tư gia anh. Chúng tôi, sau giờ đi hát về là ở với anh đến gần sáng mới về nhà trong suốt thời gian lễ tang và thấy khán giả đến với anh ngày một đông hơn. Cũng như thế, sự đón nhận âm nhạc của Trịnh Công Sơn thật rầm rộ và cho đến nay, những đêm nhạc Trịnh được tổ chức thì vé hết trước và khó có thể mua hoặc đặt được chỗ để xem. Nhất là vào ngày giỗ của anh, hầu hết những nơi tổ chức ca nhạc, các phòng trà và sân khấu đều làm chương trình nhạc Trịnh Công Sơn và khán giả lúc nào cũng phải đặt trước mới có chỗ.

Đại Dương: Hai CD’s Trịnh Công Sơn của chị rất thành công về mặt nghệ thuật. Mọi người Việt trên thế giới đều nhắc về: Huế - Sài Gòn – Hà Nội và Xin Cho Tôi! Điều gì khiến chị cho ra 2 CD’s này ? Và điều gì đã đem sự thành công đến 2 CD’s này, thưa chị?

Cẩm Vân: Album Huế - Sài Gòn – Hà Nội là do chị Khánh Ly gợi ý cho tôi. Tôi còn nhớ vào mùng 1 Tết Nguyên Đán, tôi nhận được điện thoại của chị gọi từ Hoa Kỳ sang chúc Tết chúng tôi và chị cũng gợi ý; nói với tôi rằng: “Em chọn 5 bài nào của anh Sơn mà em cảm thấy hát hay nhất thì thâu vào, gửi qua cho chị và chị sẽ cùng để chung với em 1 CD.” Tôi rất vui và suy nghĩ ngay đến việc chọn bài hát và chính điều đó đã cho tôi có được album “Huế - Sài Gòn – Hà Nội”. Tôi vui mừng vì sự đón nhận của khán giả đã dành cho album này và sau đó, nhân kỷ niệm 3 năm ngày mất của TCS, hội âm nhạc có tổ chức đêm nhạc của anh rất quy mô, tôi chọn bài “Xin Cho Tôi” để hát. Tập dợt xong, đến giờ hát, tôi nhận được tin là bài hát này chưa được phép hát?! Nhưng sau đó 1 tuần thì đọc báo thấy bài hát này đã được phép lưu hành. Chính vì vậy mà tôi quyết định chọn “Xin Cho Tôi” làm chủ đề album nhạc Trịnh thứ 2 của tôi. Ngoài những tác phẩm của nhạc sĩ TCS, thành công lớn nhất của 2 album này phải nói đến là phần hoà âm quá xuất sắc! Tôi đã được hát và thả hồn mình vào cách hoà âm 2 CD’s này.

Đại Dương: Và “Xin Cho Tôi” đã và đang là một trong nhiều bài Cẩm Vân hát thành công nhất. Chị có thể nói đôi điều về cảm nhận của chị riêng cho bài hát này? Tại sao Cẩm Vân quá xuất thần trong ca từ của bài hát ấy?

Cẩm Vân: Cảm ơn sự ca ngợi của khán giả về ca khúc “Xin Cho Tôi” mà tôi đã trình bày. Nhạc Trịnh với tôi khó hát vô cùng bơi khi hát tôi luôn mang một áp lực nặng nề. Tôi hát ca khúc này, khán giả chấp nhận thì đối với tôi đã quá đủ! Khi tôi hát nhạc Trịnh, tôi không có một tham vọng nào khác, chỉ là thích hát và chính vì vậy, bài “Xin Cho Tôi” là một trong những bài gai góc mà tôi thích nhất. Tôi đã hát ca khúc này với cách của mình và cố nói lên được sự khao khát tốt bụng của một con người gần như tuyệt vọng, không còn niềm tin – nhưng trong nỗi khát khao tuyệt vọng đó, vẫn hằn sâu một niềm tin mãnh liệt.

Đại Dương: Trịnh Công Sơn luôn nhắc nhở mọi người về “tấm lòng”. Theo Cẩm Vân, để mỗi chúng ta có được “tấm lòng” ấy, khó hay dễ ? Cẩm Vân nghĩ Cẩm Vân đã có được “tấm lòng” mà Trịnh thường nhắc chưa?

Cẩm Vân: Theo tôi, điều đó tuy dễ mà khó. Khó cho những ai sống không có tấm lòng. Tôi không dám tự đánh giá mình nhưng tôi lại rất hãnh diện về những gì mình đã sống.

Đại Dương: Hằng năm, sau 2001, vào mùng 1 tháng Tư, Cẩm Vân thường làm gì?

Cẩm Vân: Sau 2001, hằng năm, chúng tôi thường ghé đến nhà của anh Sơn trước giờ đi trình diễn để thắp cho anh một nén nhang và lại thăm anh. Thuở còn sống, anh cũng vậy! Thích bạn bè, thích vui và thích được cưng! Tôi còn nhớ, cứ mỗi lần sinh nhật của anh thì anh đều nói Cẩm Vân hôn anh một cái. Và bây giờ cũng vậy, những ngày này, tôi thường đến trước tượng của anh và hôn vào anh như lúc anh còn sống vậy!

Đại Dương:
Đến với chương trình Trịnh quy mô “Phúc Âm Buồn Của Trịnh” do nhóm The Friends tổ chức, cảm giác của chị ra sao? Chị sẽ mang gì trong chuyến đi này từ Việt Nam qua Mỹ để trình bày những bài hát của Trịnh Công Sơn?

Cẩm Vân: Đến với chương trình “Phúc Âm Buồn Của Trịnh”, Cẩm Vân rất vui và cảm thấy sung sướng vô cùng khi được mời tham gia chương trình này. Cẩm Vân sẽ mang khả năng nhỏ bé của mình để đóng góp cho thành công của chương trình. Cảm ơn nhóm The Friends đã quý mến mời Cẩm Vân tham gia chương trình này. Xin gửi lời chào đến các bạn trẻ trong nhóm và khán thính giả thân yêu.

Đại Dương: Không quên chúc anh chị Cẩm Vân - Khắc Triệu cùng gia quyến sức khoẻ và tâm hồn bình an. Lúc 7h tối, tại Santa Ana H.S. Auditorium vào ngày 1 tháng Tư, 2006 này – như là một cái hẹn để Cẩm Vân cùng những tâm hồn yêu thương nhạc Trịnh gặp nhau nhé!
Nhãn: , , ,
edit