thơ nguyễn duy quốc

Trời bình minh chiếu nắng ấm.
Bài nhạc cất lên lúc trầm lúc bổng
Cơn gió lao xao mái tóc bồng bềnh
Tôi nhớ thu xưa buồn tênh.
Nhớ ngày mưa gió chôn dấu nhiều kỉ niệm;
Lòng bỗng nhiên yên ắng...
Ấm áp, dịu êm, tĩnh lặng rất bình yên.
Tôi chợt nhận ra một điều đơn giản, thiêng liêng:
Ta hạnh phúc trong từng phút, từng ngày ta sống!
Ngồi trong quán càfê --
Đèn đỏ quạch bên bức tường gạch rong rêu xưa cũ.
Những bản nhạc Trịnh vang lên bất hủ
"Gọi nắng" lên rồi mà mưa vẫn tuôn rơi.
Vô thức cứ gọi về "Đừng tuyệt vọng tôi ơi..."
Dẫu đời mưa gió trần gian ta "Ở trọ."
Dẫu "Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ..."
Cứ vui cười "...hồn nhiên...sẽ bình minh..."
"Mưa vẫn mưa bay..." từng hạt lung linh.
Nhoè ngõ vắng xôn xao lòng phố nhỏ...
Lời ca như gió..
Len vào hồn những cảm xúc mông lung...

10.08.2009
Nhãn:
edit