tôi: bốn mùa...

Tôi trải qua bốn mùa trong đời sống,
Nắng hong khô mái tóc những ngày Hè,
Bước chân vui tôi tuổi mới mười ba,
Mắt nheo lại trong nắng vàng rực lửa.

Mùa Thu đến tôi làm người tình nhỏ,
Đợi anh về u uẩn lá vàng rơi,
Nhưng chẳng bao giờ anh đến gần tôi,
Anh là mây ở bên kia đỉnh núi.

Tôi ở bên này, mùa Đông hấp hối,
Mây xám để tang cho một cuộc tình,
Tôi buồn như góa phụ nửa chừng xuân,
Đêm không ngủ nghe gió mùa trở lạnh.

Sáng hôm nay tôi ngỡ ngàng dậy muộn,
Thấy mùa Xuân qua khung cửa đã về,
Trắng góc vườn này những cánh hoa lê,
Rực rỡ góc kia cành hoa đào đỏ.

Tôi quên hết nỗi buồn mùa Đông cũ,
Mở cõi lòng ra với gió hân hoan,
Môi xinh cười không son phấn điểm trang,
Tôi thiếu nữ là cỏ hoa tươi thắm.

Mùa Xuân trở về nên tôi mười tám,
Trái tim như mảnh đất mới thay mầu,
Tôi sẽ yêu anh với mối tình đầu,
Cây tình yêu lại đơm hoa kết trái.

Anh sẽ không là mây bên kia núi,
Không cách xa tôi vời vợi nhớ thương,
Những mùa đi qua sẽ rất bình thường,
Bên đời tôi còn mùa Xuân ở lại./.

[Nguyễn Thị Thanh Dương]
Tháng Tư, 2009
Nhãn:
edit