mùa đông park city...

Đã xa rồi thành phố Park City,
Mùa đông tuyết trải đầy trên ngọn núi,
Mùa trượt tuyết mà bao người mong đợi,
Trên núi cao như lướt giữa trời mây.

Tôi thích đường Main phố cũ hao gầy,
Như thiếu phụ quên một thời trang điểm,
Những cửa hàng nhỏ trên hè phố hẹp,
Bước chân người qua đó vẫn đông vui.

Bất ngờ buổi chiều tuyết đã ngừng rơi,
Phố thêm đẹp vì sắc màu du khách,
Lộng lẫy qúa nào khăn quàng, áo khóac,
Mùi phấn hương thoang thỏang gío đưa về.

Tay nắm tay nhau, ấp ủ vai kề,
Khi đang yêu con đường nào cũng đẹp,
Con đường nào cũng là tình hò hẹn,
Phố núi mùa Đông tuyết trắng lưng trời.

Tuyết lạnh, dường như ai cũng có đôi,
Đi trượt tuyết, dạo phố chiều êm ả,
Hoàng hôn xuống, quán cà phê xa lạ,
Ghé vào đây tìm hơi ấm tình thân.

Tôi cũng có lần đi trên đường Main ,
Giữa dòng người tôi thấy mình cô độc,
Hè phố tôi đi lên cao ngược dốc,
Gió ngược chiều thổi mái tóc tôi bay.

Hôm ấy một ngày cuối tháng Mười Hai,
Người ta vui, đợi chờ mừng năm mới,
Gió từ tuyết, gío thổi về từ núi,
Lạnh đêm giao thừa ai mãi tìm nhau.?

Đã xa rồi Park City còn đâu?
Tháng Mười Hai mấy lần về nơi đó?
Đường phố Main năm nào còn ai nhớ,
Tôi lang thang trong gío một mình tôi?

-Nguyễn Thị Thanh Dương-
( Dec.-2009)
Nhãn: ,
edit