ngày hôm qua là thế ...

Buổi trưa lung linh nắng, vô tình nghe lại album "Níu Tay Nghìn Trùng" một người bạn (giờ đã mất liên lạc) trên San Jose tự thực hiện, tự design gửi tặng trên 5 năm qua trong đó có bài hát mà tôi đã hơn một lần yêu - bài hát của Việt Anh - Ngày Hôm Qua Là Thế...

Trong tôi, Việt Anh luôn luôn có một vị trí thật riêng biệt bởi những chuỗi ca từ gọn, nhẹ và đẹp vô cùng. Tôi quyến rũ tâm hồn ấy qua những Đêm Nằm Mơ Phố, Chưa Bao Giờ, Điều Cuối Cùng Đợi Chờ, Nơi Mùa Thu Bắt Đầu, Hoa Có Vàng Nơi Ấy, Dòng Sông Lơ Đãng, Những Mùa Hoa Bỏ Lại, Nơi Mùa Thu Bắt Đầu và Tình Yêu Tôi Hát.v.v...

Tâm hồn Việt Anh quả thật rất đẹp khi bay bổng trong các bài hát anh sáng tác, đều là những dòng sông, những phố, những bắt đầu và kết thúc của mùa Thu, của đại dương, của loài hoa vàng rực rỡ bất kể hợp hoặc tan...Bàng bạc trong Việt Anh là nét rất thơ, một loại thơ tử tế; chẳng cắt được tim ai trong thoáng chốc mà ngấm dần vào, dần vào và ở lại - dù 5 năm, 10 năm hay mãi về sau...

{Và...nếu bạn có một lần lẫn lộn với 1 diễn viên miền Bắc và một kỹ sư âm thanh (Premier Sounds) có cùng tên Việt Anh...thì đừng thế nữa nhé!}

Xem lại "thơ" mang tên Việt Anh (của những nốt nhạc)nhé:

Ngày hôm qua là thế chìm khuất trong mưa xóa nhòa
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui
Ngày hôm qua là thế từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên
Ðợi em qua đường phố thao thức, cả gió mưa cũng dịu dàng
Ngày hôm qua, dù nắng bôi xóa, dù mưa còn rơi
Ngày hôm qua là thế biển tiễn đưa cánh buồm về
Ngày hôm qua dù sao tôi đã chờ mong
Một sớm mai nắng, về trên hàng cây và gió tha thiết
Chỉ có em nơi nào, đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ, nơi nào
Vàng phai đi mùa thu, để lá hoa hết phiền muộn
Ở ngoài kia, còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua mình đã mơ ước, một ước mơ dẫu bình thường
Ngồi bên em hoàng hôn đâu đó rụng rơi
Ngày hôm qua cạn lối, chỉ có anh trước biển rộng
Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau...
Nhãn:
edit