thư cho mẹ hiền...

{Tặng Mẹ An nơi quê nhà và An}

Thưa Mẹ đã bao năm cách xa
Con tưởng như vừa mới hôm qua.
Bên hiền nhà buổi chiều nghiêng nắng
Vài chiếc lá vàng theo gió đưa.

Mẹ đã vào ra ở chốn này
Cho con bao ánh mắt, vòng tay ...
Lời ru Mẹ, ngọt thời niên thiếu .
Con lớn khôn theo những tháng ngày.

Nay Mẹ đã già tóc điểm sương,
Nhớ đứa con xa, chắc Mẹ buồn ?
Nhưng thôi xin Mẹ đừng khóc nữa;
Đau lòng con kiếp sống tha phương.

Mong Mẹ bình an nơi quê nhà,
Hàng xóm láng giềng Mẹ lại qua.
Với đàn cháu nhỏ đùa quanh ngõ,
Thanh thản lòng vui cảnh lễ chùa.

Thưa Mẹ con sống ở xứ người,
Làm sao kể hết những buồn, vui ?
Bon chen cuộc sống đời trôi dạt,
Vẫn nhớ Mẹ yêu một nụ cười.

Con đã từng gặp bóng dáng quen,
Một màu áo cũ chẳng hề quên --
Giữa phố đông ngỡ là bóng Mẹ
Một thoáng trong con khóc lặng thầm!

Con đã từng nghe giọng nói ai,
Tưởng như giọng Mẹ để ngậm ngùi,
Nhưng không - đấy chỉ là hư ảo!
Là gió trong đêm; gió thở dài.

Thưa Mẹ, bây giờ đã phân ly,
Đau lòng kẻ ở, buồn người đi
Mẹ xa, quê cũng xa vời quá
Chỉ nối liền qua những cánh thư.

Hôm nay đứng dưới mái hiên chùa
Con tưởng mình vẫn bé như xưa -
Bông Hồng cài áo mùa Hiếu Hạnh
Còn Mẹ - sao con mắt lệ nhoà?

-Viết cho mùa Vu Lan 1996-
Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn:
edit