chông chênh...

Thế là em xa anh,
Cuộc đời như biển rộng,
Em chiếc thuyền chông chênh,
Trôi theo từng con sóng.
Sóng xô dạt vào bờ,
Đau lòng con ốc nhỏ,
Anh sóng ấy tình cờ,
Đau lòng em mấy thuở.
Từ ngày không có anh,
Như buổi chiều lặng lẽ,
Em vạt nắng chông chênh,
Trên đầu cây, ngọn cỏ...
Chiều sẽ dần khép lại,
Nắng rớt giữa mênh mông,
Anh vô tình xa mãi,
Đau lòng em. Biết không?
Thế là anh chia tay,
Không hẹn ngày trở lại,
Em vẫn ở nơi đây,
Vẫn nghe tình réo gọi.
Rồi một ngày nào đó,
Có thể em sẽ quên,
Trăng không còn sáng nữa,
Anh chìm vào bóng đêm.
Rồi một ngày nào đó,
Em lạnh lùng giá băng,
Anh không là ngọn lửa,
Như lòng em ước mong.
Nhưng anh ơi, điều ấy...
Không biết đến bao giờ?
Vắng anh, em vẫn thấy,
Chông chênh một hồn thơ.

-Nguyễn Thị Thanh Dương -
Nhãn:
edit