đèn không hắt bóng...


Cảm tác "Đèn Không Hắt Bóng" của Watanabe Dzunichi

{Tặng cho quý bạn & Hồ Mai Khanh, những tâm hồn yêu thích tác phẩm này}

Nasê tiên sinh là một bác sĩ phẩu thuật có tài, biết mình bị ung thư xương không sống được bao lâu nên tiên sinh đã tìm quên trong men rượu và với tất cả những người đàn bà đến với anh bằng thái độ lạnh lùng, kiêu ngạo, tàn nhẫn. Cuối cùng vào một mùa Xuân, anh đã trầm mình bên hồ Sikốtsu để lại đau khổ cho Nôrikô, 1 y tá phụ việc anh trong phòng mổ, đã yêu anh hết lòng...

Tiên sinh đi về đâu,
Trong men rượu Sa-kê?
Ngút cháy niềm đam mê
Trong nỗi buồn vực thẳm.
Kiêu ngạo trên bờ môi,
Lạnh lùng trong đáy mắt
Tiên sinh chưa lần khóc?
Cho cay nghiệt cuộc đời!
Tiên sinh tìm thấy gì
Trong men rượu Sa-kê?
Trên lối nhỏ đi về,
Một mình không hắt bóng.
Hỡi anh! Anh độc thân,
Trong căn phòng bé nhỏ
Bên trên lò sưởi đó -
Vẫn ly rượu Sa-kê.
Có những người yêu anh
Với tấm lòng tự nguyện.
Anh có gì thánh thiện
Trong cuộc sống hoang đàng?
Anh không cần tình yêu,
Hôn nhân là ảo tưởng
Mai này anh sẽ chết
Trả cuộc sống cho đời.
Tình với anh chỉ là
Men rượu cay chất ngất,
Với những người đàn bà
Tìm vui trong chốc lát.
Tiên sinh, ôi tiên sinh!
Tài năng không cứu nổi,
Một đời người hấp hối
Theo tháng ngày qua mau.
Căn bệnh đến với anh
Từng cơn đau khủng khiếp!
Ai kề gần cái chết,
Không thấy tiếc thương đời?
***
Anh đi giữa mùa Xuân,
Không bao giờ trở lại
Nôrikô vẫn đợi
Với tình yêu vô bờ.
Bác sĩ, anh về đâu?
Sikốtsu lạnh lẽo,
Ác mộng nào níu kéo
Anh xuống đáy hồ sâu?
Anh về với hư vô,
Trăm năm làn nước phủ
Những cành cây ngọn cỏ
Ngủ bên anh đời đời.
Nôrikô vẫn đợi,
Trong phòng mổ sáng đèn.
Tiên sinh hãy ngủ yên,
Như đèn không hắt bóng ./.

31 Tháng Ba, 1988
-Nguyễn Thị Thanh Dương-
Nhãn: ,
edit