nghe thuyền hát "nhạt nhoà"...


Tôi có hai người bạn đều biết hát, và với cảm nhận của riêng tôi, cả hai đều hát hay. Mỗi lần nghe bạn mình hát, tôi nghe được yêu thương dành cho âm nhạc và cuộc đời. Tôi muốn gọi hai người bạn này là Thuyền và Biển để ghi lại cảm xúc của mình khi sống với từng khoảnh khắc mỗi lần nghe Thuyền hát ca khúc Nhạt Nhòa của nhạc sĩ Tuấn Khanh.

Mấy ngày qua, sáng nào cũng vậy, khi tôi đứng đợi xe buýt tại khu vực Downtown, thành phố Los Angeles, tôi lại nhớ đến Nhạt Nhòa mà Thuyền hát tặng tôi và những người bạn khác. Có một hôm tôi gửi tin nhắn cho Biển: ''Biển ơi, trời mưa lất phất và ray rứt lắm anh. Anh có một buổi sáng yên bình tại Irvine hay không? Còn em thì đang nghĩ đến Thuyền lúc hát Nhạt Nhòa, và đây là sự an ủi cho em lúc đứng giữa bao người mà không thấy một ai''. Lúc ấy tự dưng tôi thấy lòng mình muốn nói thêm nhiều nữa, và thế là tôi gửi cho Thuyền một tin nhắn khác: "Thuyền đã ngủ dậy chưa? Mỗi buổi sáng lúc ngồi trên xe buýt, mình lại nhớ đến Nhạt Nhòa mà Thuyền hát. "Đôi mắt lạ thường", Thuyền hát Nhạt Nhòa tình cảm lắm, và dáng ngồi thật là ưu tư. Trong lúc này, mình mới biết thương Thuyền, và sẽ nhớ Thuyền trong hai tháng sắp đến''.

Khi Thuyền cất lên câu hát ''chiều về quạnh hiu'', tôi biết lòng mình đã thuộc về bài hát ''từ biệt người yêu''. Chỉ là ''muốn nói thật nhiều'', ''muốn khóc một chiều'' mà ''sao cứ ngại ngùng''...Thật ra có ai ngăn được lòng mình khi giây phút chia tay làm cõi lòng vỡ vụn:

''Lệ bỗng rưng rưng
Tình nỡ quay lưng
Trong chiều hấp hối
Ôm ấp đêm đêm
Giấc ngủ mồ côi"

Trong ánh chiều tàn ''hấp hối'', câu chuyện chia tay thật buồn xảy đến như một lẽ thường tình trong cuộc sống, có hợp rồi lại tan. Thế mà ''lệ bỗng rưng rưng'' khi ''tình nỡ quay lưng'', rồi mai kia không bao giờ trở lại. Sẽ vẫn còn những khoảnh khắc ''rưng rưng'' như thế khi đã trót nhớ, trót thương trong ''giấc ngủ mồi côi''. Sao ''tình nỡ'' để những người yêu nhau ''ôm ấp đêm đêm'' những giấc mơ lạc loài? Tôi nhớ đến dáng ngồi đằm thắm của Thuyền khi hát Nhạt Nhòa lòng không chút vướng bận chuyện làm nghệ sĩ:

''Rồi từng ngày qua
Người về miền xa
Có nhớ thiệt thà
Đắm đuối mù lòa
Hay đã nhạt nhòa''


Giai điệu bài hát quyện vào ca từ thắm đượm nỗi buồn ''từng ngày qua'' như chỉ dành riêng cho người bạn tôi thương quý hát tặng tôi với cả tấm lòng và sự cảm thông. Có phải vì thế mà tiếng hát Thuyền nói được dùm tôi sự nhớ nhung khi ''người về miền xa''? Bài hát không chỉ giới hạn trong ca từ và giai điệu mà có khi là tiếng lòng của những người yêu nhau rồi xa nhau. Không biết ''người'' đi rồi ''có nhớ thiệt thà'' trong ''đắm đuối mù lòa'', ''hay đã nhạt nhòa''? Làm người ở lại tự hỏi lòng mình như thế thì làm sao có được câu trả lời bởi người đi chẳng bao giờ một lần quay lại để nghe thêm một lời nữa:

''Còn nhớ hay không
Giòng nước mênh mông
Con thuyền bến cũ
Hắt hiu trong chiều thu''


Điệp khúc của bài hát là sự kết nối không giới hạn về mặt không gian và thời gian mà âm nhạc có thể làm được cho những người yêu nhau nhưng phải rời xa nhau mãi:

''Em, tại sao em lại tiếc nuối
Ôi đường đèn bờ sông Seine
Chứng cuộc tình chúng mình

Anh tại sao anh bật tiếng khóc
Trong hôn mê khi cuộc tình từ giã''

Dòng sông Seine êm đềm chảy nhưng lại không mang theo những ''tiếc nuối'' cho ''cuộc tình chúng mình'', để rồi điều đó cứ ở lại bên bờ sông không biết trong bao nhiêu ''chiều về quạnh hiu'' như thế nữa. Như hiểu được ''tại sao anh bật tiếng khóc'' một mình ''trong hôn mê khi cuộc tình từ giã'', Thuyền đã dùng tiếng hát trong sáng nguyên sơ của mình để cầu xin cho điều ấy hãy đừng là sự tiếc nuối ngậm ngùi cả một đời, bởi:

''Tại mình còn yêu
Tại mình còn thương
Đôi mắt lạ thường
Say đắm thẹn thùng
E ấp ngại ngùng''


Lòng vẫn ''còn yêu'', lòng vẫn ''còn thương'' phút giây ''say đắm thẹn thùng'', lòng vẫn còn nhớ hoài ''đôi mắt lạ thường'' mà ai đó ''e ấp ngại ngùng'' trộm nhìn ngay từ ''cái thưở ban đầu lưu luyến ấy''. Khi Thuyền hát đến đoạn cuối bài hát, tôi mong cho bài hát đừng bao giờ kết thúc bởi ''ngày ấy'' sẽ là ''nghìn năm mấy dễ đã ai quên'':

''Ngày ấy yêu nhau
Giờ khóc xa nhau
Nghe lòng bão tố
Thiết tha hay nhạt phai''


Khi Thuyền ngân nga câu hát cuối cùng ''thiết tha hay nhạt phai'', tôi thấy lòng mình yêu thương gần gũi với giai điệu của ''nghe lòng bão tố''. Một lẽ thường tình nữa của cuộc đời: ''ngày ấy yêu nhau'' nên ''giờ khóc xa nhau''. Thế nhưng tình cảm ấy không bao giờ là ''thiết tha hay nhạt phai'' mà sẽ mãi ''thiết tha'' như chính tiếng hát của Thuyền. Mỗi lần nghe bạn tôi hát Nhạt Nhòa, tôi lại muốn nghe thêm lần nữa. Cứ như thế, tôi biết ca khúc Nhạt Nhòa sẽ không bao giờ ''nhạt phai'' trong tôi và trong Thuyền. Tôi chợt nghĩ đến Biển, không biết anh nhớ nhất điều gì sau nhiều lần nghe Thuyền hát Nhạt Nhòa và không biết anh nghĩ gì khi đọc những cảm xúc tôi lưu giữ lại bằng chữ nghĩa vụng về thế này?

(Trần Trọng Khoa Dương riêng tặng cho Thuyền và Biển - Los Angeles ngày 23 tháng 1 năm 2010)
Nhãn: , ,
edit