thư gửi nhà thơ phạm văn bình...

{Lá thư này sẽ được đọc để khai mở chương trình hương xưa 25 - trò chuyện cùng nhà thơ Phạm Văn Bình, tác giả của bài thơ Chuyện Tình Buồn do Phạm Duy phổ nhạc}

Thư gửi nhà thơ Phạm Văn Bình

Los Angeles, thứ Bảy ngày 19 tháng 12 năm 2010

Thưa chú Phạm Văn Bình,

Khi đọc bài báo của chị Khánh Hòa có tựa ''Tản mạn về tác giả bài thơ Chuyện tình buồn'', cháu thấy lòng mình trăn trở không nguôi với câu chuyện tình buồn gắn kết với bài thơ như một phần ''máu thịt'' trong cuộc đời của Chú. Bài báo được đăng cách đây cũng khá lâu (ngày thứ Bảy, 19 tháng 9, năm 2009) trên nhật báo Việt Herald, và vì cháu ít khi đọc báo giấy nên cháu thấy mình có duyên may khi đọc được bài báo viết về bài thơ của Chú và xúc động khi hiểu được tình cảm Chú để lại trong bài thơ.

Tối thứ Bảy ngày 9 tháng 1 năm 2010 đã cho cháu có thêm niềm tin với cuộc sống sau khi hiểu được nỗi niềm trong bài thơ cũng chính là chuyện tình buồn của Chú. Trước buổi tối hôm đó, cháu chưa được biết chị Khánh Hoà là ai, cháu chưa biết Chú là tác giả của Chuyện tình buồn. Vậy mà tấm lòng yêu thương mà hai người bạn của cháu dành cho cháu đã dẫn dắt cháu đến với nơi chốn yên bình của chị Khánh Hòa, rồi tình cờ đọc được tâm sự buồn chú gửi gắm qua thơ:

''...Chuyện tình buồn
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mải
Đời chia hai nhánh sông

Phong thư tình ngây dại
Và vai môi rất mềm
Những hẹn hò cuống quýt
Trên lối xưa thiên đường''


Cháu vẫn chưa phải là một người từng ''nếm mật nằm gai'' trong chuyện tình cảm bởi cháu chưa có một tình yêu trong sáng như thuở ban đầu của Chú, cháu cũng biết mình chưa ''ở bên kia dốc của cuộc đời'' để có những chiêm nghiệm chính chắn về nhân tình thế thái. Thế nhưng cháu thương cho tâm tình ''dặm trường mê mải'' bởi cháu hiểu khi ''đời chia hai nhánh sông'' thì ''những hẹn hò cuống quýt'' chỉ còn ''trên lối xưa thiên đường'' mà thôi. "Từ khi em lấy chồng'' ngày ấy, cháu biết Chú đau nặng trong lòng theo từng ''phong thư tình ngây dại'', nỗi tuyệt vọng nhớ em chỉ xin để vào ''vai môi rất mềm'' trong quá khứ đầy luyến tiếc nhớ thương. Khi Chú gieo vần cho chuyện tình buồn của đời mình, chú có biết rằng có một độc giả tại thời khắc này đang ôm tất cả tiếc nhớ trong từng câu chữ của Chú:

"Ngày nhà em pháo nổ
Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ
Tâm hồn anh rớm máu
Ôi nhát chém hư vô
Ôi nhát chém hư vô''


Những yêu thương Chú đã gửi trao qua thơ cho ''ngày nhà em pháo nổ'' là chuyện tình buồn của Chú, vậy mà cháu đang đọc lời thơ Chú viết như là sống với tình cảm của chính mình. Rồi cháu tự trách bản thân: ''Mình làm gì có một chuyện tình đẹp như chú Phạm Văn Bình mà tiếc?'' Thôi thì cháu xin Chú cho cháu mượn lời thơ của Chú để gửi gắm ước mơ về một gia đình bé nhỏ của riêng mình, với người mình thương. Có phải lòng Chú đau đáu từng niềm thương nỗi nhớ theo từng phút giây ''cuộn mình trong chăn''? Cháu hiểu tình cảm ấy chỉ có thể thầm lặng ''như con sâu làm tổ''. Lòng chú đã chôn chặt ''trong trái vải cô đơn'' cho dù ''rớm máu'' theo từng bước chân em ''ngày nhà em pháo nổ''. ''Nhát chém hư vô'' mà cuộc đời không ưu ái làm đứt lìa mối tình ngày ấy của Chú để lại cho đời một bài thơ buồn da diết, để lại trong lòng những người yêu thơ nhiều nuối tiếc và để lại cho cá nhân cháu sự ngưỡng mộ dành cho một tình yêu trong sáng vị tha:

"Năm năm rồi trở lại
Một màu tang ngút trời
Chúa buồn trên thánh giá
Mắt nhạt nhòa mưa qua''

Trong cơn say mà chị Khánh Hòa ví như là ''quên cả đất trời'', chú vẫn không quên ''nhát chém hư vô'' để lại nỗi đau dài thăm thẳm, và chuyện tình buồn của Chú đã thành thơ để an ủi sự chia lìa. Thơ có thể đã mang đi sự tuyệt vọng, làm vơi bớt sự hụt hẫng trong lòng khi đường đời chia cắt Chú với người Chú thương, nhưng cháu biết tình cảm Chú dành cho người ấy vẫn xót xa ở lại trong ''một màu tang ngút trời''.

Nhờ vào chữ tâm trong bài viết của chị Khánh Hòa, cháu biết được chuyện tình buồn của Chú, cháu hiểu những ngậm ngùi Chú cất giữ trong lòng ''ngày nhà em pháo nổ''. Khi tất cả đã là quá khứ, tưởng rằng chuyện tình buồn của Chú đã đi vào quên lãng theo lớp bụi thời gian, vậy mà vẫn có một tấm lòng như chị Khánh Hòa nói hộ cho những trớ trêu của cuộc đời: "Rồi một ngày, họ phải đầu hàng vì sự khắt khe của hai gia đình mà vẫn không hiểu tại sao đức vị tha, bác ái của mỗi tôn giáo lại làm họ xa nhau''. Nhưng cho dù là Chuyện tình buồn của hai tâm hồn phải xa nhau vì đức tin của con người, bài thơ vẫn sống trong lòng những trái tim biết yêu thương, biết bao dung, biết vị tha. Đức tin con người có thể làm chuyện tình của chú trở thành chuyện tình buồn, thế nhưng đức tin bất công ấy không thể ngăn lòng chú ''thương người em năm cũ'' và cũng là người ''góa phụ bên sông''...

Cháu cảm mến chị Khánh Hòa vì chị đã nhắn gửi đến độc giả thế này: ''Tôi ra về mang theo giọng hát già nua, ánh mắt đượm buồn, và cả nỗi lòng anh đang dấu kín. Tôi hiểu khi quyết định không trở lại tìm nhau, chính là lúc anh yêu chị vô vàn. Anh muốn chị được bình yên bên con cháu. Và tôi cũng chỉ mong rằng, anh sẽ bình yên đến cuối cuộc đời!'' Cảm ơn Chú đã sống và yêu như một thời đã có và đã mất trong cuộc đời. Cảm ơn Chú đã lưu giữ lại chuyện tình buồn của Chú qua thơ để thế hệ chúng cháu đọc, thương, rồi biết sống theo từng tấc lòng trong cuộc đời vốn ngắn ngủi vô thường này. Chú đã mất một cuộc tình thời trai trẻ nhưng Chú đã để lại trong đời không chỉ là một Chuyện tình buồn mà còn niềm tin yêu cho những tấm lòng biết ''sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình''. Có một người bạn học thời phổ thông gửi tặng cháu hai câu thơ mà cháu không biết tên tác giả, cháu xin gửi tặng Chú bởi cháu biết Chú cũng yêu thơ:

"Có gì đẹp trên đời này thế
Người với người sống để yêu nhau"


Cháu thương chúc Chú lúc nào cũng khỏe, bình an và có nhiều niềm vui để những người yêu thơ chú thấy an lòng mỗi khi đọc lại Chuyện tình buồn.

Cháu Trần Trọng Khoa Dương
Nhãn: , , , ,
edit