tâm tình một người mẹ...

{Cho Bí những ngày đầu tiên Bí đi làm sau khi tốt nghiệp Đại Học tại UTA - 1997}

Ở tuổi đôi mươi,
Tôi đã viết những bài thơ tình yêu.
Khi tuổi về chiều
Tôi muốn viết bài thơ về tình mẹ.
Tình lứa đôi có khi gãy đổ,
Tình mẹ thương con mãi mãi, cả đời.
Ngày con tôi còn bé,
Tôi là một bà mẹ rất trẻ,
Bàn tay còn thơm mực học trò vụng về khi thay tã cho con.
Những buổi trưa êm ả,
Tôi ru con ngủ,
Những buổi chiều ấp ủ
Bằng vòng tay yêu thương.

Ngày con đến tuổi cắp sách đến trường,
Với con, tôi cũng là cô giáo,
Tôi dậy con đánh vần,
Cầm tay con nắn nót từng mẫu tự đơn sơ,
Bàn tay con không bơ vơ,
Vì có bàn tay mẹ.

Có những chiều con tan học, trời mưa gío,
Tôi mong mưa tạnh,
Để mưa đừng ướt áo ,
Đường không bùn lầy,
Làm ngại ngần những bước chân con.

Tháng ngày qua,
Con lớn bao tuổi,
Tôi thêm bao tuổi,
Biết mình đã gìa nhưng tưởng con vẫn còn nhỏ dại
Tôi vẫn là con gà mái,
Xòe đôi cánh che chở cho con
Trước những vấp ngã cuộc đời.
Nếu con buồn một,
Tôi buồn mười,
Nếu con có niềm vui,
Lòng tôi như hoa nở.

Những đêm khuya con đi chưa về, tôi nằm trăn trở...
Đợi chớ tiếng xe đậu ngoài sân,
Lắng nghe tiếng giày con bước gần,
Cùng với tiếng chìa khóa leng keng mở cửa.
Những âm thanh quen thuộc đó,
Tôi đợi chờ như đợi những niềm vui.

Ngày xưa con đi học tôi sợ trời mưa ướt áo,
Ngày nay những buổi sáng sớm con đi làm,
Tôi xin sương mù tan,
Xin trời đừng nổi gío,
Chạy cẩn thận nhé dòng xe cộ trên highway hối hả,
Để đường con tôi đi bình an.

Tôi biết một ngày nào đó con sẽ xa tôi,
Có cuộc sống riêng với những buồn vui riêng
Nhưng tất cả lo lắng yêu thương,
Tôi dành cho con,
Không bao giờ vơi,
Cho đến khi tôi nhắm mắt lìa đời.

Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn:
edit