về nhà đi con...

{Bài viết của Phạm Nguyễn Hoài Nhân}

Tôi còn nhớ như khuôn cái cảnh đêm giao thừa ở nhà tôi những khi còn bé. Hồi còn bé, suy nghĩ cũng bé, Tết đến là chỉ mang cái tư tưởng “sắp có tiền” trong đầu thôi, và rồi lại hoành tráng lên lịch ăn, giờ chơi, chiến dịch quậy phá. Tôi giúp mẹ bày biện nốt trong nhà, rồi hối hả leo lên xe theo mẹ đi mua những thứ còn thiếu xót. Tết đến là giặc đến, đàn bà cũng phải đánh, thấy mẹ tôi hối hả bôn bề đến mà thương… Ba tôi lo nốt việc công ty đến sát giờ giao thừa rồi cũng lật đật chạy về nhà. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, cơm áo gạo tiền nó làm mờ cả Tết, thế mà hồi ấy tôi có hiểu giùm ba mẹ chút nào đâu…

Mẹ tôi chuẩn bị xong mâm quả gạo muối là bưng ngay ra trước cửa nhà. Tôi bật to âm thanh tivi để xem người ta chen nhau ở ngoài Sài Gòn, mong nhất là màn pháo hoa để xem thằng em tôi xoe tròn đôi mắt thích thú. Giao thừa cũng tới khi tôi thấy ba tôi thắp nhang lạy trời đất. Tôi nhún vai, mỉm cười, hít một hơi thật sâu cái mùi vị của đêm ba mươi Tết. Tuy lúc ấy còn bé, nhưng tôi đã biết cảm nhận cái phiêu linh lạ kì của khoảnh khắc giao mùa ấy, cái ngọt nồng trong từng hơi thở, cái ấm lòng khi ba mẹ ôm tôi, cái tình nghĩa láng giềng chào nhau câu năm mới… Tôi thấy được hạnh phúc là gì, và lại nuối tiếc những đêm giao thừa như thế đến vô cùng… Tết đến là thế. Tôi say với gia đình trong từng nhịp ra vào. Mẹ tôi kho thịt thì vô đối thủ rồi. Tôi chỉ mong được một cuốn bánh tráng thịt kho của mẹ để rồi mãi mê trong hương vị ấy đến hết cuộc đời này…

Tôi lớn lên, cũng là khi tôi xa gia đình nhiều hơn. Nhiều lúc tôi trưởng thành ảo, và cứ cho rằng mình đã đủ lớn để một mình vẫy vùng và vươn vai theo những con đường mình lựa chọn. Người ta lớn rồi lại buông lơi nhiều hơn bữa cơm tối ở nhà, lại thấy ba mẹ sao cứ khó khăn với mình quá nhiều điều, lại say với những cuộc vui để thiên hạ cho rằng mình đã là “người lớn” rồi…

Tôi đưa tay vào túi quần lấy cái điện thoại ra. Giữa cái không gian ồn ào như búa bổ ở cái club mà tôi đang đi cùng đám bạn, tôi chen đến ngạt thở để ra ngoài nghe điện thoại của mẹ. “Sao giờ này chưa về nữa con?... Về nhà đi con nhé.” Tôi nghe câu được câu mất rồi hơi gắt gỏng với mẹ: “Con biết rồi mà!” Rồi chẳng chần chừ đút cái điện thoại ngay vào túi, quay vào với cuộc vui lúc ấy và trong lòng đôi chút khó chịu vì mẹ tôi đã gọi điện…

Thế đấy! Để bây giờ tôi đang được tự do làm những gì tôi muốn, được tự do thả mình trong bất cứ cuộc vui nào, đến bất cứ khi nào tôi thỏa mãn mà không ai nhắc nhở cả… Nhưng cái mà tôi đang có lúc này là những khi mở toang cửa để nhìn lên một khoảng trời trống, là những khi đi về nơi mà tôi chỉ dám gọi là “my apartment”, là những khi tôi đếm mình đã cô đơn mấy lần trong một ngày rồi… là những khi tôi gọi cho mẹ, chứ không phải đợi mẹ gọi cho tôi nữa… Tôi vẫn là con của ba mẹ tôi cho dù thế nào đi nữa… Mẹ Hương tôi vẫn nói: “Con mẹ là một chàng trai tốt” và tôi tin mẹ…

Hôm nay đã là giao thừa rồi, tôi vụng về vào bếp kho một nồi thịt để cúng tất niên mà nước mắt cứ ứa ra hai hàng, vì tôi biết nồi thịt mẹ kho đợi tôi ở nhà lúc này chắc là ngon lắm… Có chặng đường dài nào mà đôi chân không biết mệt mỏi đâu. Và tôi biết rằng sau này, bất cứ khi nào tôi cảm thấy mệt nhừ trên những con đường mình đã chọn, tôi vẫn có một nơi ấy, có ba tôi, có mẹ Hương tôi, vẫn luôn luôn trìu mến: “Về nhà đi con!”

- Phạm Nguyễn Hoài Nhân -
Feb. 12, 2010
Nhãn: ,
edit