khoảnh khắc tuyệt vời...

{An - anh hiểu rằng em đã qua rồi thời khắc "mất phương hướng" trong cuộc đời em, và con tim em đã thực sự "vui trở lại". Niềm vui và sự bình an của An cũng chính là như thế cho Quỳnh, Mai Dung, Khánh Hoà, Luân Vũ, Vương Hương, Diệu Hương, chú Hùng, anh.v.v...Em chợt mỉm cười phải không khi đọc bài thơ này của Nguyễn Thị Thanh Dương, một người mà em cũng yêu mến lắm trong giai đoạn vừa qua! Cứ tiếp tục như thế em nhé, vì cuộc đời mãi luôn đẹp! Tặng An!}

Thế nghĩa là mình thật sự xa nhau,
Anh hòang hôn đã khuất sau đỉnh núi,
Em bơ vơ mây chiều chìm trong tối,
Giữa hai người một khỏang cách mênh mông..

Sáng mai mặt trời mọc ở hướng Đông,
Đã xóa tan buổi chiều ngày hôm trước,
Anh về đâu? Em không còn phương hướng,
Lang thang em cơn gío chướng trái mùa.

Tình của anh là buổi chiều hôm qua,
Ngày hôm nay đã trở thành qúa khứ,
Ngắn ngủi thế, mà sao em vẫn nhớ,
Một tình yêu, một khỏanh khắc tuyệt vời.

Khoảnh khắc tình yêu cũng đủ trong đời,.
Đủ nhớ mãi ngọt ngào anh đã tặng,
Em ở đây dù đêm dài hay ngắn,
Vẫn đợi anh về trong giấc mộng say.

Có những chuyện đời không thể đổi thay,
Như mặt trời chỉ mọc về một hướng,
Như dòng sông không bao giờ chảy ngược,
Em thượng nguồn anh mãi chảy về xuôi.

Chảy nữa đi, sông chảy mãi anh ơi,
Lúc hiền hòa lúc băng mình thác lũ,
Mang cay đắng, bạc tình ra biển cả,
Khoảnh khắc yêu em để lại cho em.

Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn: ,
edit