nỗi buồn mồng 3 tết...

Ôi, kỳ diệu trong những ngày sắp Tết,
Cuộc sống như ngừng lại đón mùa vui,
Đêm ba mươi thời khắc hãy chậm trôi,
Để dài mãi đêm cuối cùng, năm tận.

Dù Xuân đến nghĩa là Xuân sẽ nhạt,
Tôi vẫn vui ngày mồng Một Tết ơi
Hoa lá mỉm cười, nắng gío lả lơi,
Ngày đầu năm như tình đầu rất đẹp.

Tôi cũng xin đừng vội qua mồng Một,
Để mùa Xuân hoa nở mãi chưa tàn,
Để môi tôi còn thơm miếng mứt ngon,
Lòng rạo rực tình Xuân nào vừa đến .

Tôi bâng khuâng khi sang mồng Hai Tết,
Mắt thóang buồn theo vạt nắng chiều Xuân,
Lời hẹn hò có như nắng phai không?
Tình yêu có là mùa Xuân ngắn ngủi?

Mồng Ba Tết tôi không chờ không đợi,
Đến làm gì tôi đã kịp vui đâu?
Bướm hoa kia tôi vẫn biết từ lâu,
Mà mỗi mùa Xuân tôi còn ngơ ngẩn.

Mồng Ba Tết cánh Mai vàng rơi rụng,
Ba ngày Xuân, ba ngày Tết xôn xao,
Vừa mới đây mà như giấc chiêm bao,
Tôi sợ tình cũng đi vào qúa khứ.

Mồng Ba Tết chạnh buồn mâm hoa qủa,
Tết phai rồi chắc hương vị kém tươi?
Chiếc bánh chưng xanh còn đợi tay người,
Tay bóc lá, bánh còn thơm nếp mới?

Mồng Ba Tết tôi hóa vàng tiếc nuối,
Đốt giấy tiền, vàng, bạc cõi xa xăm,
Thắp nén hương bên mâm cỗ tiễn Xuân,
Lòng tôi chợt như tro tàn, hương khói.

Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn:
edit