nostalgia...

Hà-nội,
ngày tôi đi…
Chỉ còn nhớ mùi hoa nhài buổi sớm,
long tong tiếng guốc ngoài sân gạch,
và chị tôi,
Tóc vấn trần vén lệch vành tai
Gần ba mươi năm,
em làm công dân thế giới
lớn lên từ bát xôi xéo gần nhà
Ấy cũng non ba thập kỷ,
Chị tôi vẫn nấu lá gội đầu
Rồi đau đáu chôn tóc xanh,
… chị đợi!
Ba mươi năm,
Phố cổ làm du lịch,
Chị tôi tóc vẫn vấn trần.
Hàng phố giờ gọi chị là nữ hoàng ngớ ngẩn
Ngạo nghễ thiết triều trên di tích hoàng cung
Ba mươi năm,
em vẫn hay gọi “Chị ơi!”
Khi nhác thấy lưng áo dài trên phố
(thời nay, chị biết không, Lê Phổ cùng Le Mur đâu còn tân thời nữa)
Tiếc mãi dáng lưng ong
em ngẩn ngơ,
chấp chới
níu đôi tà.
Ba mươi năm,
em vẫn thầm gọi “Chị ơi!”
mỗi khi giữa tiết trời đông
hơi thở dài thoảng mùi như hoa sữa
Tiệm sách cũ biết giờ còn mở cửa
Kẻo vàng hương lẩn thẩn, chị lại thở dài
xót chút tàn
văn hiến Tràng-an
Ba mươi năm có lẻ,
Tất tưởi,
Em chạy về tìm chị của riêng em
(hay em về tìm em, chả rõ)
Quên vị kem bờ hồ
cũng chẳng còn đâu lanh canh tàu điện
Hiệu áo cánh giờ bày bán đồ chơi Trung – Quốc
Va phải màu sơn xanh balcon sắt cuốn
Đau đáu
vói nhìn,
Em thê thiết gọi:
“Chị ơi!”
Rồi thì,
em vẫn gặp chị đấy thôi
lúc này, lúc kia trên phố
Kim anh trang đài một thuở
rồi chắc cũng lạnh lùng, lạ lẫm lúc sang thu.
Giữa phấn sáp của văn minh, tân kỳ cùng Âu hóa
Rồi thì,
em vẫn gọi “Chị ơi!”
Sau mỗi khóe tai vén lệch
tóc vấn trần

- Hoài Anh -

Nhãn:
edit