bàn chân đi xa...


{Lâu lắm rồi, có người bảo tôi thế này: Muốn ra đi, để được trở về - và trở về với tâm trạng của kẻ có "bước chân đang chờ ai đón." Bạn thử cùng một lúc là kẻ hân hoan để được đi xa, và hân hoan để được trở về nhà xem! Tôi cam đoan, bạn sẽ thấy nặng trĩu và thấm thía trong cái hạnh phúc được trở về hơn! Thật đấy!}

Mùa xuân yêu em đồi núi thênh thang
Hồ nước long lanh ngàn cánh vàng
Ngày ta yêu em màu lá thanh xuân
Chờ đến thu sang rồi hãy tàn
Đàn chim bên sông chiều chiều rụng cánh
Người ngồi trên bến nhớ mênh mông

Mặt đất âm u ngày tháng hoang vu
Chợt thấy em qua rợp bóng cờ
Nhìn ra quanh đây đồi núi reo ca
Chờ nắng lên thưa rồi hãy về
Bàn chân đi xa người về bỗng nhớ
Từng đêm nghe gió ru ơ hờ ...
Nhãn: , ,
edit