lang thang người do thái...


Có một loài cây mang tên rất lạ,
Wandering Jew, người Do Thái lang thang,
Ngọn thân dài màu tim tím tràn lan,
Bò trên đất không một nơi định hướng.

Và lá nữa, những lá dày màu tím,
Lần đầu tiên tôi gặp rất tình cờ,
Khi dưới chân mình màu lá thành thơ,
Tôi cảm động như gặp người quen cũ.

Người Do Thái lang thang trong lịch sử,
Không mái nhà, không tổ quốc thân yêu,
Như bước chân người một thuở đìu hiu,
Wandering Jew rẽ về mấy lối?

Một cái tên ít được ai biết tới,
Trồng ở công viên hay trước sân nhà,
Dấu trong lá buồn e ấp nụ hoa,
Vẫn làm đẹp lòng người trong giây phút.

Tôi trái tim tình lưu vong lỡ bước,
Ngẩn ngơ như những ngọn lá tím kia,
Không biết về đâu trời đất hoang vu,
Một góc phố, một góc đời hò hẹn?

Tôi lang thang đi tìm. Anh không biết,
Với tôi vẫn là biên giới cách chia,
Anh là quê hương, là một mái nhà,
Tôi khao khát muốn dừng chân trú ngụ.

- Nguyễn Thị Thanh Dương -
Nhãn:
edit