mùa xuân đâu rồi?

Người ta sửa đường trên highway,
Một đoạn đường tôi vẫn đi qua,
Mấy hôm nay trời mưa thấm đất,
Cơn mưa chuyển tiếp giữa hai mùa.

Một nửa cơn mưa của mùa Đông,
Một nửa còn lại của mùa Xuân,
Nên trong cơn gío còn hơi lạnh,
Mưa ướt đường làm tôi bâng khuâng.

Vạt đất bên đường đã xới lên,
Đoạn đường này bận rộn quanh năm,
Đường thêm ngã rẽ, đời thêm lối,
Cho kẻ đi, về, khỏi băn khoăn.

Đáng lẽ bây giờ đầu tháng Tư,
Đoạn đường này đã nở đầy hoa,
Tôi, trời xanh, và loài hoa dại,
Mấy mùa gần. Rồi mấy mùa xa?

Đường highway thêm một cây cầu,
Người về nhà, hoa sẽ về đâu?
Con đường làm đẹp thêm thành phố,
Hoa và người thôi nhé xa nhau.

Chắc chỉ mình tôi tiếc vu vơ?
Không còn vạt đất của Xuân qua,
Không còn hoa dại về trên cỏ,
Đầu mùa Xuân một bản tình ca.

Tạm biệt những loài hoa tôi thương,
Dù hoa vẫn mọc ở bốn phương,
Nơi đây tôi thấy tôi vừa mất,
Một mùa Xuân trên một đoạn đường.

- Nguyễn Thị Thanh Dương -
Nhãn:
edit