những mùa sen đã qua...



{Tặng cho những tâm hồn yêu Sen! Sen là một trong hai loại hoa tôi quá đỗi yêu thương...}

Con thích mùa sen. Ấy là mùa của thoảng ngọt hương sen mẹ hái lá về nấu cao ở sân kho hợp tác. Những đống lá sen cao ngất, ủ mùi đến mức oải người. Lũ trẻ thi nhau chơi trò trốn tìm, rúc vào đám lá sen ấy, có đứa mải mê với thứ hương thơm tinh khiết ấy mà ngủ quên đến tận sáng hôm sau.

Con thích mùa sen. Mẹ ngồi trên chiếc thuyền thúng chèo đi hái bát sen, rồi về nhà hì hụi bóc ra từng hạt, rồi phơi. Mùa sen bố sẽ không ngủ ở nhà bởi đơn giản bố phải ngủ ở chòi canh hồ sen sợ có người đến hái trộm.

Mùa sen. Con nhớ đám thanh niên choai choai mới lớn, vừa biết nhìn cái chũm cau con bé hàng xóm, và cũng ngập ngừng bước chân mỗi khi đi qua ao làng thấy mấy chị đi làm đồng về ì oạp tắm táp. Lũ choai ấy ôm đàn ghi ta ra bờ hồ sen hóng gió. Ánh trăng tràn đầy trên những giọt sương đọng trĩu lá sen. Những mối tình bắt nguồn từ mùa sen đều đẹp, lung linh và đầy hương sắc.

Mùa sen. Những cánh đồng ngoại thành Hà Nội biếc xanh, điểm xuyết màu hồng của hoa như một tấm áo hoa sặc sỡ. Con thích mùa sen dắt trâu ra đồng vào những buổi sáng sớm, lúc mặt trời vừa ló dạng. Những giọt sương còn long lanh trên lá, như hạt ngọc tinh khiết. Nếm vào thấy ngọt lưỡi mềm môi.

Mùa sen. Con nhớ, mối tình đầu nảy nở bên bờ ao sen cạnh nhà. 16 tuổi con biết yêu, biết rung động, và nụ hôn đầu tiên của con có thoảng hương sen đêm tháng 6, lạ lẫm, kỳ ảo, tê dại....

Những mùa sen đã qua....

- Ngô Bá Lục -
Nhãn: ,
edit