giây phút giao mùa...

{Cho khoảnh khắc vào Thu - mùa mà thường làm Ta bồn chồn, vương vấn - muốn òa vào không gian đầy lá. Ôi, lá! Ôi, se lạnh! Ôi mây đan tơ lòng...}

Thế nghĩa là đã hết một mùa Hè !
Nắng gay gắt không về qua thành phố,
Một chút lạnh buổi chiều trong cơn gío,
Gío mùa Thu hiu hắt phút giao mùa.

Mùa Thu đã bắt đầu từ hôm qua?
Hay thầm lặng đến từ ngày hôm trước?
Mong manh qúa làm sao tôi biết được,
Giữa hai mùa là nắng gío mà thôi.

Dường như đám mây ở cuối chân trời,
Mây mùa Hè rủ nhau vào qúa khứ,
Hàng cây bên đường vẫn xanh màu lá,
Lác đác vàng, màu lá của thời gian.

Giây phút giao mùa trời đất truy hoan,
Mùa Thu e ấp như cô dâu mới,
Hãy yêu đi cuộc tình duyên ngắn ngủi,
Thu sẽ tàn, mùa lá rụng đâu đây.

Thế là mùa Hè ngậm ngùi chia tay,
Vạt nắng rớt buổi chiều sao buồn thế?
Cơn mưa từ đâu về đây rất nhẹ,
Những giọt mưa Thu giây phút giao mùa.

Mưa làm bàng hoàng những ngọn cỏ khô,
Làm tôi ngại ngùng khóac thêm chiếc áo,
Có phải mưa từ xa xôi vạn nẻo?
Reo rắc vào Thu ướt át đa tình.

Thời tiết đong đưa tôi nhìn lại mình,
Bao lần trăng lên? Bao lần mưa xuống?
Tôi vẫn chờ từng mùa đi, mùa đến,
Sao lòng lại đau giây phút giao mùa?

Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn:
edit