góc phố mùa đông...


Tác giả: Tạ Hùng Cường (ảnh)

Đêm 24 tháng 12 năm…

Hà Nội lạnh tái tê, những cây Bàng xác xơ, khẳng khiu, từng chiếc lá vàng úa sau cùng rơi tuyệt vọng theo những những cơn gió đông buốt giá. Gió cũng thầm mang trong mình thoảng mùi Hoàng Lan và mùi Hoa Sữa làm cho cái lạnh lẽo của mùa đông cũng trở nên dịu dàng hơn, và chút gì đó Hà Nội hơn…

Mùa đông lăn dài qua những nóc phố lô nhô, làm cho đám ngói bỗng chợt bám đầy rêu phong, cổ kính màu thời gian, rồi nhỏ thành từng giọt, từng giọt, rơi hắt hiu xuống con ngõ vắng, nơi có gốc sấu già nằm đơn độc, vẫn cô đơn rụng theo từng giọt mùa đông.

Có chút ánh vàng leo lắt, của vài ngọn nến, một quán café với nhạc Trịnh Công Sơn, nằm e lệ, nép mình trong một con phố nhỏ, lặng lẽ… Mùa đông dần tan vào đêm theo những bản nhạc Trịnh réo rắt, mang theo những dư hương của cuộc sống, của tình yêu.

“…Trời còn làm mưa, mưa rơi miên man,
Từng ngón tay buồn em mang, em mang,
Đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn…”


Người nghệ sỹ miên man buông những lời tự sự, hòa vào đêm một chút buồn man mác, một chút cô đơn, một chút lặng của của mùa đông. Những tâm hồn dường như đang được chạm vào cội nguồn, chạm vào bình yên, nương theo những dòng chảy đến tận cùng của cảm xúc.

Mùa đông làm cho người ta thêm khát khao hơi ấm của nhau hơn, khát khao được lại gần với nhau hơn, khát khao được trở lại với thân thuộc, là những mùi hoa sữa Nguyễn Du, là tiếng giã cốm làng Vòng đêm đêm, là nghe sấu rụng ngoài ngõ vắng, là những lao xao chiều hồ Tây, là những chiều lang thang trên phố không nhớ tên…

Một góc Hà Nội, vẫn âm thầm bình yên, những đôi bàn tay quen dường như siết chặt nhau hơn, tìm kiếm đến hơi ấm đang len lỏi trong từng ngóc ngách của cảm xúc, một cảm xúc bâng khuâng, cảm xúc được gặp gỡ, đoàn viên của những người cô lữ đêm đông ...

Ngoài kia, gió vẫn đang âm thầm len lỏi qua các từng con phố, vô tình, mang theo cái lạnh giá đến tê người…

Đâu đó, có tiếng chuông ngân vang…
Nhãn:
edit