lá thư không hồi âm...

{Gửi quý bạn trên Biển 's View: Từ hôm nay, chúng ta sẽ có một mục mới - Lá Thư Không Hồi Âm của tác giả Trần Trọng Khoa Dương. Hiện tại, Trần Trọng Khoa Dương đang viết thường xuyên cho tạp chí Việt Saver, tọa lạc tại Rosemead, California với hai mục Lá Thư Không Hồi Âm và Góc Phố Việt. Bên cạnh đó, bạn ấy cũng viết một số truyện ngắn, mang lại giá trị đích thực cho một tờ báo trẻ, còn non đúng nghĩa về mọi mặt như Việt Saver Magazine. Sau khi đọc một vài ấn bản, tôi nhận thấy rằng, các bài viết của Trần Trọng Khoa Dương đã thực sự làm sáng lạn tờ báo!}

Và đây là "Lá Thư Không Hồi Âm" đầu tiên tôi muốn gửi đến quý bạn trên Biển 's View:

Los Angeles, ngày 25 tháng 5 năm 2010

Em thương,

Chuyến xe sáng nay đưa anh đi làm chỉ còn 10 phút nữa là đến nơi. Hôm nay lộ trình hướng về thành phố Woodland Hills thông suốt, êm ả nhưng sao lòng anh như bị ách tắc. Anh mong chuyến xe đi chậm lại, lâu thật lâu mới đến ngã tư giữa hai con đường Burbank và Canoga có những hàng cây dài lặng im không nói. Nơi đây cho anh và những người thân nguồn sống trong những năm qua. Anh muốn có thêm thời gian trên xe để viết thư cho em…

Trên chuyến xe thân thuộc, anh vừa mới trò chuyện xong với một người bạn đồng hành trong hơn 2 năm qua. Mang nguồn gốc Phi Châu với làn da màu sô cô la cổ điển nhưng cô Charlotte lại có dáng người nhỏ bé thường thấy ở những phụ nữ Á Đông. Khuôn mặt cương nghị, bước đi vững chải là những ưu điểm ngoại hình làm anh chú ý đến cô từ những ngày đầu làm bạn đồng hành. Khác với anh, cô Charlotte đi làm mỗi ngày không phải vì mưu sinh. Đã qua tuổi nghỉ hưu, cô vẫn làm việc cho một công ty nhỏ để thấy mình vẫn còn kết nối với cuộc sống. Anh đã từng được nghe cô kể về những ngày làm việc căng thẳng trong vai trò “đứng mũi chịu sào” cho bộ phận xử lý các giao dịch thanh toán bằng chứng từ trong một ngân hàng. Một trong những điều làm khó cô nhiều nhất là phải viết báo cáo đánh giá quá trình làm việc hằng năm cho hơn 20 nhân viên dưới quyền. Trong hơn chục năm trời, cô đã nặng đầu ứng phó với chữ “công”, chữ “tư”, thể hiện vai trò dẫn dắt chuẩn mực để không phải đưa ra một quyết định kỷ luật đáng tiếc nào đối với nhân viên của mình. Lối nói chuyện giản dị, cởi mở và chắc nịch của cô Charlotte mách bảo anh rằng cô ấy là một phụ nữ thành công trong công việc. Thái độ hăng say tiếp nhận sự đào tạo mà xã hội nước Mỹ công bằng trao cho những sinh viên như cô chính là thứ tài sản vô hình quý giá mang lại cho cô nụ cười đi làm trên xe bus mỗi ngày. Dù là một người về hưu, làm công việc trực điện thoại, tiếp khách mà theo cô là “nhẹ nhàng, thoải mái, không cần phải suy nghĩ”, cô vẫn đang có những đóng góp nhất định cho xã hội bằng chính thú vui đi làm. Không phải người về hưu nào cũng may mắn có điều kiện về sức khoẻ, gia đình như cô Charlotte để có thể đi làm mỗi ngày, có công việc dẫn dắt niềm vui. Trong thời buổi kinh tế khó khăn, việc làm càng khó kiếm, nhất là đối với những người đã có tuổi. Vậy mà cô Charlotte, đến lúc nghỉ hưu, vẫn kiếm và giữ được công việc, dẫu biết là làm chỉ để cho vui. Bởi em may mắn đang được đi học, đang nuôi dưỡng ước mơ trở thành một y tá với trái tim luôn dành cho người bệnh, anh kể chuyện để động viên, nhắc nhở em về tầm quan trọng của học vấn. Một trong những yếu tố giúp cô Charlotte làm được một người về hưu vui vẻ chính là nền tảng học vấn vững chắc, điều mà các bậc cha mẹ luôn mong muốn con cái mình có được. Điều này lại càng đặc biệt quan trọng đối với những di dân sống trong xã hội nước Mỹ như chúng ta. Em nhớ cố gắng hơn mỗi ngày, chăm chỉ hơn mỗi ngày để sau này làm một y tá tốt của những người bệnh, của mọi gia đình và ... của riêng lòng anh nhé, chịu không em?

Anh viết tiếp thư cho em sau một ngày làm việc bực dọc vì hệ thống máy tính không hoạt động bình thường. Sư ra đời của chiếc máy tính, ngày càng có nhiều loại, nhiều kích cỡ phục vụ cho nhiều mục đích khác nhau, thể hiện sự tiến bộ không ngừng bắt nguồn từ sức sáng tạo kỳ diệu của con người. Nhưng xã hội văn minh ngày càng phụ thuộc vào chiếc máy tính cũng đem lại cho chúng ta những phiền toái mới. Không thể thiếu những bộ óc thông minh giúp giải quyết vấn đề để chúng ta vẫn làm việc tốt với sự trợ giúp của những tiện ích do khoa học kỹ thuật mang lại. Con người vẫn phải làm chủ cuộc sống thì mới giải quyết được mọi khó khăn, phải không em? Anh kể tiếp em nghe về câu chuyện sáng nay với cô Charlotte. Lúc xe đến nơi, anh đành phải ngưng viết, xuống xe chạy như bay để bắt đầu công việc đúng giờ. Nhưng trong đầu anh lúc ấy chỉ có mỗi ý nghĩ được viết tiếp thư cho em. Nhưng anh cũng e sợ kỷ luật làm việc theo giờ giấc đâu ra đó trong cái hãng Mỹ của anh. Đôi lúc anh cảm thấy nó rất là “ngặt nghèo” nhưng suy đi nghĩ lại thì đó là một khuôn khổ cần thiết cho anh. Anh ngạc nhiên khi biết cô Charlotte vẫn thường cùng người mẹ sắp bước sang tuổi 90 của mình đến đặt vòng hoa tưởng niệm cho ông bà ngoại vào Ngày Lễ Memorial Day hằng năm. Cô mỉm cười kể cho anh nghe về dự định cho ngày lễ này năm nay. Cô lo không biết hôm đó bà cụ có được khỏe như mọi ngày để có thể đến nghĩa trang thăm viếng hương hồn ông bà ngoại mà cô chưa bao giờ thấy mặt. Mẹ cô luôn mong muốn dắt cô đến đó để kể về ông bà ngoại của cô, miêu tả họ trông thế nào, làm gì lúc còn trẻ, đã sống với nhau ra làm sao...Toàn là những chuyện quá khứ xa xưa chẳng gợi lại chút gì trong ký ức vốn không có hình ảnh nào về ông bà ngoại của cô. Nhưng cô Charlotte, bây giờ mái tóc đã có màu bạc trắng như mẹ mình, vẫn nhớ lời mẹ kể và say sưa nói về ông bà ngoại. Có sự yêu thương vô hình, dành cho ông bà ngoại qua đời lúc cô chưa lọt lòng mẹ, đã ngấm sâu vào lòng cô qua lời mẹ dạy. Cái ý nghĩ bảo thủ, cứng nhắc trong đầu anh về người ngoại quốc có mối quan hệ thân ruột không gần gũi bằng người Việt Nam mình xem ra không áp dụng được cho gia đình cô Charlotte. Hóa ra trong bất kỳ một xã hội nào, một nền văn hóa nào, sự quan tâm, thương yêu, bảo bọc cho nhau vẫn là điều cốt lõi xây đắp mọi kết nối bất ly giữa những thế hệ khác nhau trong một gia đình. Anh mơ ước được cùng em xây dựng một gia đình như thế, em có bằng lòng cho anh cùng làm với em không?

Thoạt đầu lúc mới biết cô Charlotte, anh đã nghĩ: “Nếu đổi lại là anh, anh sẽ đi đây đó, an hưởng cuộc sống an nhàn, tự do tự tại của một người về hưu thành đạt. Một cuộc sống không có công việc đã từng bám đuổi mình gần hết cả đời”. Nhưng không phải thế! Nụ cười luôn dành sẵn cho những người đồng hành trên xe bus, vẻ lạc quan có thừa trên gương mặt phảng phất nét nghiêm nghị của cô Charlotte làm anh hiểu rằng cô ấy đã chọn một con đường đúng để sống, tiếp tục đóng góp niềm vui của mình cho xã hội, dù là qua tuổi về hưu. Hạnh phúc không cứ phải là sự hưởng thụ an nhàn. Anh khao khát cùng em chọn một con đường sống cho hai ta trong muôn vạn nẻo đường đời.

Tuần rồi anh được gặp em trong vài phút. Vội vã. Ngắn ngủi. Ít ỏi. Cảm giác nhạt nhòa ấy theo anh về nhà. Lòng loãng tan chơi vơi trong nỗi nhớ hư không. Lòng day dứt câu nói anh đọc được từ blog của một người bạn: “Lâu lắm rồi, ... chưa một mình ra biển. Đưa đẩy thế nào mà bỗng … chiều nay!... Lạ quá, ... không nhận ra mình đang ở chốn nào nữa. Cảm giác như vừa buông bỏ, vừa cố níu kéo một điều gì chưa rõ. Biển không mang kỷ niệm nào sâu đậm mà bỗng dưng thèm chà chân lên cát thế kia”. Sáng nay anh không đứng trước biển, nhưng em có biết ý niệm của đôi chân dẫm trên góc phố chờ xe đi làm cứ vương vấn hoài cảm giảc “vừa buông bỏ, vừa cố níu kéo”? Anh tặng em khúc hát “Nhạt Nhòa” của nhạc sĩ Tuấn Khanh mà một người bạn của anh hát tha thiết đến nao lòng:

“Tại mình còn yêu
Tại mình còn thương
Đôi mắt lạ thường
Say đắm thẹn thùng
E ấp ngại ngùng”

Anh không thích cái chỗ đứng chờ xe bus nhưng thấy tội nghiệp cho nó. Dù nó vô tri, vô giác, và vô tội, nhưng nó hứng chịu tất cả những dày vò của một hành khách đứng giữa bao người mà không thấy một ai. Bạn anh còn có tiếng hát trời cho để hát được “Nhạt Nhòa”. Nhạc sĩ Tuấn Khanh còn có dòng sông Seine êm đềm chảy “chứng cuộc tình”. Anh có gì lúc này để tặng thêm cho em không? Em có muốn anh làm người viết thư cho em đọc, cùng em nghe một bài hát mỗi lần kết thúc thư? Giá như hôm ấy em đừng đẩy sang cho anh tô mì nước nóng hổi vì sợ anh đói lòng, giá như hôm ấy anh không gặp được em... Không em, anh không buồn vì xa nhớ, anh dặn lòng biết sống để em vui. Lòng vẫn “còn yêu”, lòng vẫn “còn thương” phút giây “say đắm thẹn thùng”, lòng vẫn còn nhớ hoài phút “e ấp ngại ngùng” trộm nhìn ngay từ “cái thưở ban đầu lưu luyến ấy”. Anh chỉ mong em lắng nghe “Nhạt Nhòa”, và được nói với em:

“Ôm ấp đêm đêm
Giấc ngủ mồ côi”

Nghĩ về em để sống tốt,

Anh T.T.K.D.”
Nhãn: , , ,
edit