sau lúc từ biệt...

Những đêm nào anh nhớ hơi thở cũ
Hồn xao xuyến như biển động
Nào em có biết
Câu chuyện cuối mùa khi em đi
Anh ngó hoài ngón tay dài như nỗi băn khoăn
Que diêm hai lần không châm được thuốc
Khi em đi, khi em đi tàn lá rụng vào chiều
Mưa đan mưa đan mắt luyến lưu
Mưa xanh mắt xanh, mưa ngủ trong hồn
Hồn đầy nhớ thương hồn sao ẩm ướt
Khi em đi, khi em đi mắt bỗng lãng quên
Đường phố chia ngang
Hơi thở bối rối như lời từ biệt
Hàng sao già không dưng đổi lá
Cơn mộng xưa phút chốc cũng thay màu
Khi em đi em đi anh châm hơi thuốc cũ
Khói quyện trí nhớ rời rạc như lời ru
Anh dấu kín mình trong kiêu hãnh mơ hồ
Hồn chợt bén mùi dã thú
Anh để mặc cho những trái chín vàng
Rụng xuống môi chuỗi cười quyến rũ
Mặc cho nấm khô mọc trên nỗi thảm sầu
Dửng dưng như người xa lạ
Khi em đi, khi em đi kỷ niệm cũ hiện hình
Trôi nổi trên tay anh những lời nhắn nhủ
Không thể nào không thể nào âm thanh còn giữ được
Lời nói đã bay đi như lá trên cây
Điếu thuốc trên môi giá lạnh như nụ cười
Và anh biết rằng khuôn mặt chúng ta rất đỗi dịu dàng
Giờ đã xa lạ nhau vĩnh viễn.

Phạm Đức Tiến


[]Có một lần nào bất chợt nghe lòng xao xuyến theo ánh mắt vô tình hay hữu ý. Bồi hồi tương tư phút rung động đầu đời chớm nở theo nụ cười bâng quơ... Nhớ hoài. Nhớ mãi. Nhớ khôn nguôi. Lòng tự hỏi có phải mình đã thầm yêu trộm nhớ? Thế Lữ đã nói thay lời khó tỏ bày:

“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm chưa dễ đã ai quên”


Nhưng rồi đâu phải ai cũng thuận duyên thuận cảnh giữ mãi bên mình một nửa của “cái thưở ban đầu” ấy. Lúc giã từ nhau trong lặng lẽ, hờn dỗi hay trách than, lòng nào không chôn chặt những kỷ niệm khó phai mờ? Tim nào không thổn thức nỗi đớn đau giá lạnh? Lúc “mưa đan mưa đan mắt luyến lưu” là lúc “biết rằng khuôn mặt chúng ta rất dỗi dịu dàng, giờ đã xa lạ nhau vĩnh viễn”. Cũng là lúc cách đây hơn 40 năm có một bài thơ đã ra đời. “Khi em đi, khi em đi kỷ niệm cũ hiện hình, trôi nổi trên tay anh những lời nhắn nhủ”. Đọc những vần điệu này ít ai nghĩ rằng tác giả là một người học luật. Được biết lúc chọn phân ngành, ông đã chọn con đường trở thành một luật sư với trách nhiệm mang lại sự đoàn tụ sau những chia xa, cách biệt. Thương mến chia sẻ với các bạn độc giả của "Biển View" kỷ niệm của một lần “Sau lúc từ biệt” của Phạm Đức Tiến. (T.T.K.D.)
Nhãn: ,
edit