dòng sông chảy ngược...

{Cảm tác từ bài thơ "Chiều Mưa Trên Sông Dakbla"}

Sông Dakbla ở Kontum chảy ngược,
Sông bắt nguồn từ dãy núi Kon Plong,
Em đã từng mơ đi với dòng sông,
Chảy về hướng Tây núi rừng biền biệt.

Điều nghịch lý từ lâu em đã biết,
Nhưng có điều em chưa biết về anh,
Đã có thời mình cùng ở Kontum,
Mà sao không một lần gặp gỡ?

Kontum có núi Ngọc Linh hùng vĩ,
Bóng dừa xanh nhà thờ Gỗ em qua,
Tiếng cồng chiêng mời gọi núi rừng xa,
Rượu cần uống, lửa bập bùng đêm tối.

Thành phố nhỏ em và anh ngược lối,
Con đường nào anh cũng chẳng gặp em,
Hai người cùng yêu cuộc sống Tây Nguyên,
Hai kẻ lạ vẫn hai đầu xa cách.

Dòng sông Dakbla mấy mùa Phượng thắm,
Mấy mùa sông cạn nước chậm chậm trôi,
Mấy mùa sông mưa rẽ nhánh cuộc đời,
Bên lở bên bồi ôm quanh thành phố..

Ôi, phố núi Kontum nhỏ bé,
Chắc không duyên nên mình chẳng gặp nhau?
Hôm nay quê người rộng lớn biết bao,
Bỗng gần lại hai tâm hồn xa xứ.

Anh ở Kontum, em cũng Kontum đó,
Trái tim anh còn nhớ núi rừng xưa,
Hoa Dã Qùy vàng vẫn nở trong mơ,
Hoa phố núi như người tình muôn thuở.

Em chưa quên những con đường thành phố,
Những chiều trên cầu nhìn sông Dakbla,
Sông đi đâu sông cũng trở về nhà,
Vì sông nào chẳng chảy ra biển lớn.

Chắc chỉ có sông Dakbla chảy ngược,
Và có chúng mình đi ngược đời nhau,
Mai về Kontum em biết tìm đâu,
Bước chân một người không quen thuở ấy?

Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn:
edit