hãy nắm tay em...

Em sẽ đưa bàn tay cho anh nắm
Ngày hôm nay hay có thể ngày mai
Vào một ngày buồn hiu hắt mưa bay
Em nghe tiếng gió bên trời vọng lại

Chỉ cần chút ánh trăng tàn le lói
Đủ cho em mơ một cõi xa xăm
Hay buổi chiều mây xuống thấp giăng giăng
Đủ khơi dậy trong lòng em mưa gió

Em có khi hồn nhiên như lá cỏ
Như cành cây vừa hé lộc, nẩm mầm
Em cũng khó hiểu như một khu rừng
Để anh thấy ngại ngùng tình trăm lối

Chân thành đấy, bàn tay em vẫn đợi
Mỗi khi thấy lòng trống trải cô đơn
Lại gần em, anh sẽ hiểu em hơn
Khu rừng ấy không còn là bí mật

Em mạnh mẽ, điên cuồng như cơn lốc
Những ngày vui cũng để gió cuốn theo
Nhưng đôi khi em là một con mèo
Tội nghiệp! trong góc nhà chờ ân huệ

Em kiêu hãnh nhưng vô cùng nhỏ bé
Chưa một lần anh chung bóng, chạm vai
Thì bây giờ anh hãy nắm bàn tay
Chia sẻ với em vầng trăng đến muộn

Những mùa Thu đã qua từ lâu lắm
Trăng của mùa nào trôi lạc về đâỷ
Để có người thao thức mãi đêm nay
Hoa lá ngoài vườn buồn lây chưa ngủ

Anh hãy vỗ về em con mèo nhỏ
Làm nũng anh những giây phút chạch lòng
Hãy nắm tay em để giữa mênh mông
Của cuộc sống. Anh là người cần thiết.

Nguyễn Thị Thanh Dương
May 2007
Nhãn:
edit