đặt nỗi buồn bên ô cửa mùa đông...

Thế là tháng Mười Một đã qua rồi, những nỗi tất bật, những việc bộn bề. Tháng Mười Một ít nụ cười mà nhiều lắng lo. Niềm vui ngắn quá, sáng nhưng vụt tắt, chỉ nỗi buồn buồn mãi thôi.

Tháng Mười Một…

Mùa đông đến tự bao giờ, để một hôm dậy thật sớm băng qua Hồ Tây, thấy sương dầy che những hàng cây, che lòng hồ rộng, để chỉ gặp chân trời trắng xóa nhờ nhờ. Những bông cúc như trái tim của mặt trời lấp lánh trong giỏ xe. Phố đông người, phố vẫn còn hơi sương, phố tỉnh dậy phố quên hết muộn phiền. Nếu ai bắt gặp cái rạng rỡ của cúc vàng ban sớm, sẽ thấy lòng thanh thản như một chén trà thơm nóng rót vào ngày gió nổi. Chợ hoa Nghi Tàm, những yên xe lúc lỉu nhiều bông chen vai thắm sắc, mang đến nụ cười cho người yêu hoa…


Tháng Mười Một đã đi qua như thế, khi những ô cửa sổ rộng với rèm cửa màu huyết dụ được mở tung ra, sau lớp kính là khoảng nắng lấp lóa trôi êm như sông, hiền như lá. Những chú chim sẻ nâu chưa thức giấc, vậy nên hàng cây vẫn ngủ im và khoảng sân vắng tiếng líu la líu lô. Cửa sổ mùa đông, căn phòng ánh sáng, tiếng chim trong và một đôi mắt đen ngạc nhiên dõi nhìn sự lưu chuyển mùa sang.

Hãy đặt nỗi buồn tháng Mười Một bên ô cửa, như đặt bình hoa dưới nắng, như chim về hót thản nhiên trong tàng cây. Nhẹ nhàng đến, nhẹ nhàng đi, ưu phiền...


Thế là tháng Mười Một đã qua…

Để buổi chiều tháng Mười Hai không xanh mà nắng lạ. Nhìn lưng tháp Rùa, nhấp nháy màu vàng làm mới lại ngày xưa. Ngồi ở balcon quán Đinh, ngắm những chiếc lá rờn lên. Ngẩng đầu nhìn trời biếc, cảm nhận mái tóc sậm nắng. Cúi xuống phố dài, thấy hàng hàng xe nối xe mê mải. Gờ tường cũ, balcon quen, bản tình ca chợt nhẩm thầm, chợt xa.


Hãy đặt nỗi buồn nằm ngoan bên ô cửa, để niềm vui như đốm hoa cúc cười trong mắt nắng. Sớm mai này, đứng trên balcon, sẽ ôm bao nhiêu hoa nắng vào lòng, như rót chén trà nóng vào bình yên ngày gió.


- Lan Từ Viên -

Nhãn:
edit