anh đã về nhà...

(Viết theo câu chuyện một người lính VNCH chết trong trại tù tại Sơn La năm 1977. Năm 2010 vợ con đã tìm ra mộ và cải táng hài cốt)

Anh đã chết giữa rừng núi Sơn La,
Trong một lán tù chiều Ba Mươi Tết,
Người tù ốm đau, người tù đói khát,
Ngày Tết về thèm miếng bánh chưng xanh.

Chiếc bánh chưng các bạn vẫn để dành,
Cúng cho anh trước khi về mộ huyệt,
Khẩu phần hiếm hoi trại vừa phân phát,
Hồn hãy ăn cho qua phút đói lòng.

Các bạn chôn anh rừng đang mùa Xuân,
Bên sườn núi đá tai mèo thoai thoải,
Một mai bạn ra tù, anh còn nằm lại,
Suối chảy ru anh, gío núi thở dài.

Bao năm qua, bao dâu bể đổi thay,
Một góc rừng xưa nay thành ruộng bắp,
Dòng suối nhỏ bên mộ anh đã cạn,
Người ta mở đường mất dấu quen xưa.

Ngôi mộ anh tàn lụn với nắng mưa,
Không hương khói giữa dòng đời xa lạ,
Gío bụi thời gian cuốn đi tất cả,
Nắm xương tàn anh thất lạc nơi đâu?

Hồn người chết đau, người sống cũng đau,
Vợ con anh đã tìm về nơi đó:
Rừng núi Sơn La, con đường Nghĩa Lộ,
Vách núi chôn anh như chuyện hoang đường.

Qúa khứ đã chìm trong cõi mù sương,
Hồn anh linh thiêng chỉ đường dẫn lối,
Nấm mộ năm xưa bạn anh chôn vội,
Vẫn còn đây với một chút xương tàn.

Hôm nay anh đã gặp lại vợ con,
Người tù chết từ bao nhiêu năm trước,
Với nấm mộ hoang không tên tội nghiệp,
Thanh thản đi anh. Anh đã về nhà.

Nguyễn thị Thanh Dương
Nhãn:
edit