hồn tôi - chuông gió...



Anh đã đến như gío trong vườn chiều,
Làm lay động từng nụ hoa, từng lá,
Treo bên hiên nhà hồn tôi chuông gió,
Khua tiếng kêu rộn rã những mừng vui.

Anh đến từ đâu ? gío đến từ trời,
Anh mang tình ý trên vai, trên áo,
Gió mang tình của hoa thơm, cỏ mới,
Vào hồn tôi, tôi chuông gío ngân nga..

Những đêm trăng tỏ, những lúc trăng tà,
Gió và trăng ảo, mờ cùng tình tự,
Gió lãng mạn tìm hồn tôi chuông gió,
Tôi buông mình thảng thốt gọi theo trăng.

Tôi ở đây hồn thở với tháng năm,
Giữa trời đất cùng âm dương nhật nguyệt,
Tôi vẫn thức khi màn đêm rủ xuống,
Tôi vẫn mơ khao khát gío ban ngày.

Hồn tôi chuông gío vào mùa heo may,
Chút gío lạnh khẽ khàng về nhớ qúa,
Tôi nũng nịu nghiêng vai tình rung nhẹ,
Anh ơi, có nghe tôi gọi tên không?
Tôi thấy những chiều mưa gío bâng khuâng,
Khu vườn sau nhà trong mưa hoang vắng,
Mưa hắt ướt tôi hồn chuông bé bỏng,
Mà vẫn chờ rung lên triệu vần thơ.

Tôi chỉ là chiếc chuông gió ngoài kia,
Ở cửa trước hay cửa sau nào đó,
Dù ở đâu, vẫn là tôi với gió,
Dù ở đâu tôi cũng đợi chờ anh.

Hồn tôi chuông gío mang lại an lành,
Lòng người vui khi nghe tôi lên tiếng,
Nhưng khi tôi buồn chắc gì ai biết?
Gió không về tôi chết lặng tim tôi.

Và khi gío bão chợt đến trong đời,
Như hôm anh lìa xa không đến nữa,
Tôi mong manh quay cuồng hồn trong gió,
Bật tiếng kêu thương, tiếng khóc ngậm ngùi.

Nguyễn Thị Thanh Dương
May- 21-2011
Nhãn:
edit