thời gian...


Sao bây giờ anh gầy hơn xưa?
Anh như hàng cây qua mấy mùa,
Giông bão ngả nghiêng đời cô quạnh,
Lá về trời, còn nhánh cây khô.

Em ngại ngần khi bắt tay anh,
Bàn tay hờ hững, những nếp nhăn,
Không giao cảm tình yêu như trước,
Nên bàn tay vô hồn lặng thinh.

Sao bây giờ anh gìa hơn xưa?
Dẫu biết thời gian qua mấy mùa,
Nhưng mái tóc anh như bạc sớm,
Nhiều vết suy tư vầng trán kia..

Khi đối diện anh vẫn nhìn em,
Như nhìn một người bạn, không hơn.
Có lẽ em đã là qúa khứ!
Em đã chìm vào bóng thời gian.

Sao bây giờ anh buồn hơn xưa?
Nụ cười xã giao bờ môi hờ,
Không đủ làm vui lần gặp mặt,
Khói thuốc lá. Trông anh bơ vơ.

Bây giờ đã tàn một giấc mơ,
Một thời yêu nhau đã đi qua
Dòng thời gian vô tình bôi xóa,
Hai người ở hai đầu rất xa.

Khi chia tay em nhìn lại mình,
Thì ra đằng sau một cuộc tình,
Em cũng gìa đi theo năm tháng,
Em cũng bạc tình. Trách gì anh.

Nguyễn Thị Thanh Dương
July, 2011
Nhãn: ,
edit