đừng đi...



Cứ giả vờ như chúng ta đã đứng kề bên vực thẳm

dù ai cũng nhìn thấy con đường dài trước mặt

cứ giả vờ như một giây phút nữa trái tim ta ngừng đập

đừng đi…

Sẽ không cần những ngón tay níu giữ từng dấu chân người

không cần nữa những dặn dò khi tuyệt vọng

không cần những lo toan cuộc đời này có phải đáng sống

không cần tự hỏi mình tại sao phải cô độc

để được cười vui như chưa bao giờ đánh mất

một tình yêu nào…

Đừng mơ về đâu đó bầu trời cao

hãy sống như bao người trong tháng ngày cơm áo

nhưng điều giản đơn là cần có nhau sao định mệnh chẳng khi nào chịu hiểu

vì đó mà nước mắt rơi…

Vì đó mà cả thế giới dồn hết nỗi đau vào trong tim một con người

vì đó mà cần hai con người khóc để còn tin vào nước mắt

vì đó mà hai bàn tay giữ một bàn tay cũng không đủ chặt

vì đó mà cuộc đời đã nhiều thêm một lần cắn môi đầy chua chát…

đừng đi…

Đừng đi…

nếu có bão giông ta muốn được gánh chịu cùng nhau

được chết vì người mình yêu thương cũng là hạnh phúc

nhưng được sống cùng người mình yêu thương thì khổ đau nào cũng chỉ là hạt cát

giữa đại dương trong mắt chúng ta…

Đừng đi…

cuộc đời khốn khó rồi sẽ qua

chúng ta sẽ gieo những giận hờn, yêu thương giữa lòng bàn tay số phận

chúng ta sẽ cõng những đứa con trên vai mà không bao giờ biết mệt

mua cho chúng những que kem

và giấu những ngày nóng bức dưới bóng mây râm mát…

chúng ta sẽ chải tóc trước thềm nhà trong sương sớm và chiều chưa tắt nắng

chúng ta sẽ ngồi trên xích đu và cùng nhắm mắt

thấy đời mình như một cánh chim…

Đừng đi mà…

Đừng đi…

Ai cũng cần phải sống vì một con người!


-NGUYỄN PHONG VIỆT-

Tháng 9 năm 2008

Nhãn: ,
edit