anh - quá khứ...


Anh qúa khứ đã xa khỏi đời em,
Đường mây mịt mù xa xôi hình bóng,
Dòng sông đời nhiều khúc quanh, nhiều nhánh,
Em ngẩn ngơ tìm ở ngã ba sông.

Có một thời em vì anh lênh đênh,
Như tảo rong, như lục bình trôi nổi,
Sao anh không đến cho em dừng lại?
Sao anh không hẹn để em sẽ chờ?

Tình đã vơi anh càng ngày càng xa,
Tình bớt nhớ khi em gìa thêm tuổi,
Mối tình đầu anh và em vụng dại,
Mối tình sau đời có đẹp hơn không?

Em mở lòng ra với tình yêu chồng,
Ở nơi nào anh yên vui bên vợ,
Mấy chục năm nhánh sông chia xa lạ,
Bỗng tình cờ gặp lại ngã ba sông.

Anh qúa khứ đã làm em bão giông,
Em chao đảo tưởng như mình sắp ngã,
Vẫn là em hồn mong manh, bé nhỏ…
Nhạy cảm như tay vừa chạm phím đàn.

Anh qúa khứ về không đúng thời gian,
Đã qua rồi những mùa em thương nhớ,
Đã qua rồi một thời em còn trẻ,
Khao khát chờ anh nối lại vòng tay.

Anh qúa khứ về chim mỏi cánh bay,
Cười tao ngộ dấu nghẹn ngào anh nhé?
Vì mai đây không dễ gì gặp nữa,
Hai cuộc đời riêng, hai nhánh sông trôi.

Chẳng còn gì đâu anh qúa khứ ơi,
Vì qúa khứ mãi thuộc về qúa khứ,
Ước mơ của em suốt đời còn đó,
Không bao giờ nối lại một vòng tay.

|Nguyễn Thị Thanh Dương|
Nov. 12. 2011
Nhãn: , ,
edit