khúc mưa...


Mưa rào…

Lòng người đang căng lên vì những ngột ngạt oi bức của nhiều ngày nắng bỏng bỗng trùng lại rồi tan ra, mềm mại. Cơn mưa rào đầu hạ đã cuốn trôi mọi ưu phiền. Hơi mát đã xoa dịu những nỗi buồn nho nhỏ len lén ở trong lòng người …. thấy thanh thản quá…bình yên quá…dịu ngọt quá…

Mưa rào…

Đêm qua có mưa rào....


Tháng sáu
Mưa
Giá trời đừng mưa
anh đừng nhớ
Trời không mưa và anh không nhớ
anh còn biết làm gì?…
Em như hạt mưa trên phố xưa
Nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ
Kỷ niệm như rêu…
Giẫm vào anh trượt ngã
tình xưa xa lắm rồi…
Giá trời đừng mưa
anh chẳng cần xuống phố
Hoa cúc vàng nhà ai
thả chừng chùm
Hoài nhớ
áo em vàng…
Tháng sáu…
Trời buồn…
Lũ chim sẻ hiên nhà đi mất
Như em…
Như em…

- Đỗ Trung Quân -
Nhãn: , ,
edit