khi chúng ta không còn là của nhau...


những mảnh vỡ hoàn hảo
tôi buộc lại trong trí nhớ mơ hồ

I.
chúng ta ngồi bên chiếc bàn dưới hiên nhà
phả hơi thở dài không thành tiếng
tia mắt im
đôi môi câm
chân buông
mười ngón tay di quanh chiếc ly đã nghiêng giọt nước
trên chiếc bàn hai chân
bên hàng cây
những hàng cây nháo nhác chuyện người

khi chúng ta không còn nhau
ngôi nhà trở nên hoang vắng
người đàn bà bước vào
bằng đôi chân lạ

những đứa trẻ
bên lề
nhiều cặp mắt nhìn vào đầy lòng cảm thông tội nghiệp
của người ngoại cuộc
chúng ta đem hạnh phúc làm trò đùa khốn nạn
chính mình

khi chúng ta không nhìn nhau
chúng ta không là của nhau
nhiều cặp mắt lấm lét nhìn vào
lời cầu mong chiếc bàn không còn chân nữa
những người đàn bà bước vào
bằng những đôi chân lạ

II.
bây giờ
ngồi bên nhau
thời gian trở về tuổi hai mươi
chúng ta nói điều mình muốn
tình yêu và những đứa con của hai người
chẳng có gì lạ
chúng ta nghĩ về một đứa con khi hai mươi
điều đó chẳng thể vì em và anh đã rơi tự do theo vòng xoáy quán tính, những giọt mưa bên triền sông

giờ, chúng ta nói câu chuyện mới hơn khi tuổi hai lăm không dám mở lời
về một con đường, về một vách ngăn
về buổi chiều, dòng sông, cây cầu và bước chân rời rạc đi qua
về ngày thu, đêm hạ khi ý tưởng lớn lên đã khác hẳn con đường
ai cũng biết
muộn

bây giờ chúng ta vô tư hơn
mặc nhiên cuộc đời trôi
mặc nhiên số phận
vì cuối con đường ta chẳng chảy vào nhau

ta bên nhau
tấm phên mọc lên trong tâm tưởng
và hỏng nhiều lỗ ngay giữa chính mình
hơi thở không quyện vào nhau như trước
trong đêm trăng đánh rơi mình dưới hồ sâu không đáy

hơi thở gấp khúc mất dần
chúng ta diễn tả ngôn ngữ như những gã cao bồi miền Tây
những gã cao bồi không sợ chết
chúng ta sợ những ánh mắt soi vào

bàn tay em duỗi tuốt về một ngày
không hơi thở gấp
em nuốt vào ngực quãng vắng đời mình

III.
chúng mình ngủ vùi trên chiếc ghế
tận cùng chuyến đi
quên
đôi mắt lim dim qua đoạn dài không biết mỏi
gương mặt phù khói ám cơn mưa buổi sáng, mất hút mắt nhìn
ngụm rượu còn sót đê mê cơn say buốt cổ họng

đã vắng người hát bên đường mỗi bận bóng đổ mồ hôi
chiếc đồng hồ ghim anh trong một giây
thời gian điểm danh từng khuôn mặt
mỗi ngày
vắng...
em hồ đồ trong cơn điên rằng anh có mặt
rằng anh sẽ đến kịp giờ
anh không lặng im
môi không cười thoáng chốc
anh đợi điểm danh
và em
tìm
vắng một...

em đốt cho anh chiếc đồng hồ
em đốt cho anh gương mặt thân quen
em đốt cho anh đời mình
chờ

trong lặng câm
em nhìn qua màn khói
anh
mình là của nhau
chúng ta...
thời gian dừng lại bên tấm hình
quên...

Lê Vĩnh Thái
Nhãn: ,
edit