biển và sóng...


Có phải khi biển vui thì biển sóng?
Sóng tung mình những hạt nước trong veo,
Khoe trên đầu ngọn sóng có em theo
Từng hạt nước và tưởng mình là sóng.
                      
Em đã nở trăm đóa hoa cánh mỏng,
Vừa hiện ra những cảnh sắc nên thơ,
Em lại vội đi như một giấc mơ,
Em rực rỡ cũng chìm vào biển lớn.

Có phải khi biển vui thì biển sóng?
Vươn lên cao những cột sóng thủy tinh,
Thướt tha như vạt áo tuổi thanh xuân,
Sóng và chân trời một màu trắng xóa.

Sóng buông mình thủy tinh rơi vụn vỡ,
Những niềm vui ngắn ngủi đã qua mau,                      
Sóng hôm qua ai biết đã về đâu?
Chẳng bao giờ sóng đứng yên chờ đợi.

Biển biết vui, biển cũng từng hờn dỗi,
Sóng buổi chiều nhuốm vàng nhạt tà dương,
Giữa biển khơi em là ngọn sóng buồn,
Hát bài tình ca ngậm ngùi thương nhớ.

Sóng khóac cho mình một màu ráng đỏ,
Khi mặt trời sắp lặn xuống biển xa,
Sóng hắt lên những giọt lệ nhạt nhòa,
Em  khóc mãi cho biển đầy thêm nữa.

Và có khi biển chuyển mình giận dữ,
Sóng hung hăng kiêu ngạo đến lạ kỳ,
Em không muốn là ngọn sóng chia ly,
Để anh thất tình trên bờ biển vắng.

Sóng ngất ngưỡng từng bước chân chuyển động,
Sóng  cuộn mình rồi vội vã lăn xa,
Nước biển tươi xanh bỗng hóa thành gìa,
Sóng bạc đầu vì đời người qúa ngắn.

Em và anh, nếu là biển và sóng,
Em xin được là những ngọn sóng ngoan,
Sóng vỗ về anh, tan biến vào anh,
Vào biển cả một tình yêu bất tận.

Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhãn: ,
edit